Người đồng đội cũ
Người đồng đội cũ
Bác có một người đồng đội rất thân, hai đứa cùng nhập ngũ và gắn bó như anh em ruột. Trong những ngày hành quân gian khổ, hai bác luôn chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Một lần nọ, trong lúc làm nhiệm vụ, bạn bác bị thương nặng. Không chút do dự, bác cõng bạn trên lưng chạy qua cánh rừng đầy nguy hiểm. Đạn vẫn nổ xa xa nhưng bác không dám dừng lại. Mồ hôi chảy ướt đẫm áo, chân run lên vì mệt nhưng bác vẫn cố bước tiếp. Bạn bác nắm chặt vai bác, thều thào bảo đừng bỏ mình lại. Nghe vậy, bác càng dốc hết sức lực. Cuối cùng, bác cũng đưa được bạn đến trạm cứu thương. Khi bác ngã xuống vì kiệt sức, bác biết mình đã làm điều đúng đắn. Sau đó, bạn bác qua khỏi và hồi phục dần. Hai bác nhìn nhau mà không cần nói nhiều. Tình đồng đội lúc đó còn hơn cả ruột thịt. Đến tận bây giờ, bác vẫn coi đó là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất. Nó khiến bác tin vào sức mạnh của tình người.



