Người đồng đội cùng quê
Trong đơn vị, bác từng gặp một người đồng đội cùng quê Hải Phòng; tình đồng hương giữa chiến trường trở thành sợi dây gắn bó suốt cuộc đời.

Bác Phạm Văn Cường lên đường nhập ngũ năm 1968. Trong những ngày đầu ở đơn vị, bác bất ngờ gặp một người lính cũng đến từ Hải Phòng.
Hai người nhanh chóng thân thiết. Cùng quê nên họ có rất nhiều chuyện để nói. Người nhớ đường phố, người nhớ bến cảng, người nhớ những hàng phượng đỏ và những buổi chiều thành phố.
Trong những chuyến hành quân, hai người thường đi gần nhau. Khi một người mệt, người kia giúp mang đồ. Khi có thư nhà, cả hai cùng chia sẻ tin tức.
Nhưng chiến tranh không cho phép họ biết trước ngày mai. Có một lần, đơn vị chuyển nhiệm vụ và hai người phải tách nhau.
Sau ngày hòa bình, bác Cường trở về Hải Phòng. Bác đã nhiều lần tìm kiếm người bạn cũ nhưng chưa có dịp gặp lại.
Nhiều năm sau, qua một người quen, bác biết tin người đồng đội ấy cũng đã trở về quê hương.
Ngày hai người gặp lại, cả hai đã tóc bạc. Họ đứng nhìn nhau rất lâu rồi cùng cười.
Bác nói: “Chúng tôi chẳng cần kể nhiều. Chỉ cần biết người kia vẫn bình an là đủ”.



