Cựu chiến binh

Người đồng đội đi sau cùng

Trong một lần hành quân giữa rừng, một người lính trong đơn vị bị thương và không thể tự di chuyển. Khi mọi người đã đi trước, Phạm Văn Hùng quyết định ở lại dìu bạn. Đó là khoảnh khắc ông hiểu rằng tình đồng đội không được đo bằng lời nói mà bằng việc sẵn sàng ở lại khi người khác cần mình.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Hùng nhập ngũ khi còn rất trẻ. Những ngày đầu trong quân ngũ, ông từng nghĩ người lính chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ được giao. Nhưng những năm tháng chiến đấu đã dạy ông một điều khác: nhiệm vụ quan trọng, nhưng đồng đội cũng quan trọng không kém.

Một lần đơn vị hành quân qua khu vực rừng núi, một chiến sĩ trong tổ bị thương ở chân. Đường đi khó khăn, cả đội phải liên tục di chuyển để bảo đảm an toàn.

Người chiến sĩ ấy cố gắng đứng dậy nhưng không thể bước tiếp.

Hùng quay lại.

Một người trong đội nói nhanh: “Cậu đi trước đi, chúng tôi sẽ quay lại.”

Nhưng Hùng không đi. Ông cởi bớt đồ trong ba lô, đỡ người bạn lên vai rồi từng bước dìu đi.

Có lúc cả hai phải dừng lại vì quá mệt. Có lúc Hùng trượt chân ngã xuống đất. Nhưng cứ nghỉ được một chút, ông lại đứng lên.

Đến khi gặp được bộ phận phía trước, người đồng đội đã được đưa đi chăm sóc.

Nhiều năm sau, Hùng vẫn nhớ cảm giác nặng trĩu trên đôi vai ngày hôm ấy. Ông nói mình không nhớ chính xác đã đi bao lâu, chỉ nhớ một suy nghĩ: “Nếu mình bỏ bạn lại, sau này mình sẽ không thể tha thứ cho chính mình.”

Sau chiến tranh, mỗi người một cuộc sống. Có người trở về quê, có người tiếp tục công tác, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhưng trong ký ức của Hùng, tình đồng đội không phải điều gì lớn lao. Nó bắt đầu từ một hành động rất giản dị: khi người bên cạnh ngã xuống, mình không bước tiếp một mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn