Người đồng đội không trở về
Trong cuộc đời người lính, có những người đồng đội dù đã nhiều năm không gặp vẫn không bao giờ bị lãng quên.
Ông Lê Văn Quang có một người bạn chiến đấu tên là Nguyễn Văn Nam. Hai người nhập ngũ gần cùng thời điểm, cùng đơn vị và nhiều lần cùng hành quân.
Nam là người vui tính. Những lúc căng thẳng, anh thường kể chuyện quê nhà để động viên đồng đội.
Nam hay nói:
“Sau này hòa bình, nhất định tôi sẽ về quê trồng một vườn cây.”
Nhưng ước mơ ấy không thành.
Trong một trận chiến đấu, Nam đã hy sinh.
Sau ngày đất nước hòa bình, ông Quang trở về quê. Nhiều năm sau, ông vẫn tìm cách hỏi thăm thông tin về người đồng đội cũ.
Mỗi lần đến nghĩa trang liệt sĩ, ông đều dành thời gian đứng trước những ngôi mộ và nói:
“Anh em chúng tôi vẫn nhớ các đồng chí.”
Có lần một thanh niên hỏi:
“Bác đã nhiều năm rồi, sao vẫn nhớ một người đồng đội?”
Ông Quang trả lời:
“Vì người lính chúng tôi sống với nhau bằng tình nghĩa. Có người trở về, có người nằm lại. Người trở về có trách nhiệm nhớ người đã hy sinh.”
Nói rồi ông kể lại ước mơ của Nam về một vườn cây.
Sau đó, ông cùng đoàn viên thanh niên địa phương trồng một hàng cây bên khu tưởng niệm.
Ông nói:
“Đây là khu vườn của Nam. Cậu ấy không còn trở về để trồng cây, thì chúng ta trồng thay cậu ấy.”
Câu chuyện khiến nhiều người xúc động bởi chiến tranh có thể khép lại, nhưng ký ức về những người đã hy sinh thì không bao giờ được phép mất đi.



