“Người Đốt Cháy Kho Xăng Nhà Bè” – Câu chuyện về Nguyễn Hữu Huân
Sài Gòn những năm chống Mỹ là nơi ánh đèn đô thị hòa lẫn với tiếng còi báo động và xe bọc thép quân sự. Giữa lòng thành phố tưởng như bị kiểm soát hoàn toàn ấy, vẫn có những chiến sĩ biệt động âm thầm hoạt động ngay dưới mũi kẻ thù. Nguyễn Hữu Huân là một trong những con người như thế. Người chiến sĩ trẻ ấy đã góp phần tạo nên trận đánh làm rung chuyển cả hệ thống hậu cần quân sự Mỹ tại miền Nam.
Tuổi trẻ và tiếng gọi non sông
Sinh ra ở Long An trong thời chiến tranh lan rộng, Nguyễn Hữu Huân lớn lên cùng cảnh quê hương bị càn quét và bom đạn tàn phá.
Khi còn rất trẻ, ông tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn. Công việc của ông là hoạt động bí mật giữa đô thị đầy lính Mỹ và mật vụ. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cái chết hoặc nhà tù sẽ lập tức chờ đợi.
Nhưng với những thanh niên thời ấy, được chiến đấu cho độc lập dân tộc là điều lớn lao hơn mọi hiểm nguy.
Câu chuyện hoa lửa
Năm 1966, lực lượng biệt động lên kế hoạch đánh vào kho xăng Nhà Bè – nơi chứa nguồn nhiên liệu quan trọng phục vụ quân đội Mỹ.
Đây là mục tiêu được canh phòng nghiêm ngặt với hàng lớp lính gác, hàng rào thép gai và tàu tuần tra liên tục.
Trong nhiều tháng, Nguyễn Hữu Huân cùng đồng đội bí mật theo dõi hoạt động của địch, nghiên cứu đường đi và thời điểm thích hợp để hành động.
Đêm trận đánh diễn ra, bầu trời Sài Gòn tối đặc.
Những chiến sĩ biệt động lặng lẽ tiếp cận mục tiêu bằng xuồng nhỏ qua kênh rạch.
Chỉ ít phút sau khi thuốc nổ được kích hoạt, cả kho xăng khổng lồ bùng cháy dữ dội. Lửa đỏ rực một vùng trời Nhà Bè. Những cột khói cao hàng chục mét khiến cả Sài Gòn rung chuyển.
Kho nhiên liệu chiến lược của Mỹ bị thiêu rụi trong biển lửa.
Sau trận đánh ấy, quân địch mở nhiều cuộc truy lùng gắt gao. Nguyễn Hữu Huân bị bắt trong một lần làm nhiệm vụ sau đó.
Dù bị tra tấn nặng nề, ông vẫn giữ kín bí mật tổ chức.
Người chiến sĩ trẻ hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ngọn lửa từ trận đánh Nhà Bè năm ấy đã trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm của biệt động Sài Gòn.
Vĩ thanh
Ngày nay, giữa thành phố hiện đại đông đúc, ít ai hình dung nơi đây từng là chiến trường đầy máu lửa của những chiến sĩ hoạt động bí mật.
Những con người như Nguyễn Hữu Huân đã sống và chiến đấu âm thầm để góp phần làm nên ngày thống nhất.
Họ giống như những “hoa lửa” nở giữa lòng đô thị chiến tranh.


