NGƯỜI ĐỐT LỬA TỪ BẾN NHÀ RỒNG
Một buổi sáng tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, có một chàng thanh niên lặng lẽ đứng nhìn ra dòng sông Sài Gòn. Giữa dòng người tấp nập, không ai biết rằng, quyết định của chàng trai ấy sẽ mở ra một bước ngoặt lớn cho lịch sử dân tộc Việt Nam.
Chàng trai đó là Nguyễn Tất Thành – khi ấy mới ngoài 20 tuổi, mang trong mình nỗi trăn trở lớn lao về vận mệnh đất nước. Trước cảnh nước mất, dân lầm than, Người không chọn con đường an phận, mà quyết định ra đi tìm đường cứu nước. Ngày 5/6/1911, với tên gọi Văn Ba, Người xin làm phụ bếp trên con tàu Amiral Latouche-Tréville. Hành trang mang theo không phải là tiền bạc hay vật chất, mà chỉ là lòng yêu nước nồng nàn và một ý chí kiên định: phải tìm ra con đường để giải phóng dân tộc khỏi ách nô lệ. Con tàu rời bến, mang theo một người thanh niên Việt Nam đi vào hành trình chưa biết ngày trở lại. Phía trước là đại dương mênh mông, là những đất nước xa lạ, là vô vàn khó khăn, thử thách. Nhưng Người vẫn bước đi, không chút do dự. Suốt gần 30 năm bôn ba khắp năm châu bốn biển, Nguyễn Ái Quốc đã sống và làm nhiều nghề khác nhau: phụ bếp, cào tuyết, làm thuê… để tồn tại và học hỏi. Người đã đặt chân đến nhiều quốc gia, tận mắt chứng kiến cảnh áp bức, bóc lột của chủ nghĩa thực dân đối với các dân tộc bị trị. Chính từ những trải nghiệm ấy, Người dần nhận ra rằng: muốn cứu nước, không thể đi theo những con đường cũ. Sau nhiều năm tìm tòi, nghiên cứu, Người đã tiếp cận với chủ nghĩa Mác – Lênin và tìm ra con đường cách mạng đúng đắn cho dân tộc Việt Nam – con đường giải phóng dân tộc gắn liền với giải phóng giai cấp. Hành trình ấy không hề dễ dàng. Có những lúc Người phải sống trong cảnh thiếu thốn, bị theo dõi, bị bắt giam. Nhưng chưa bao giờ Người từ bỏ lý tưởng của mình. Trong trái tim Người, hình ảnh quê hương, đồng bào luôn là động lực lớn nhất để tiếp tục bước đi. Năm 1941, sau ba mươi năm xa Tổ quốc, Người trở về, mang theo ánh sáng của con đường cách mạng đã tìm được. Từ đó, Người cùng Đảng lãnh đạo nhân dân tiến hành cuộc đấu tranh giành độc lập, đưa đất nước đến thắng lợi lịch sử năm 1945. Nhìn lại hành trình bắt đầu từ Bến Nhà Rồng năm ấy, người ta càng thấm thía giá trị của một quyết định. Nếu không có bước chân ra đi đầy dũng cảm của Nguyễn Tất Thành, lịch sử dân tộc có thể đã rẽ sang một hướng khác.
Ngày nay, Bến Nhà Rồng không chỉ là một di tích lịch sử, mà còn là nơi nhắc nhớ mỗi người Việt Nam về khát vọng lớn lao của tuổi trẻ – dám nghĩ, dám làm, dám hy sinh vì Tổ quốc. Từ một bước chân ra đi, đã thắp lên ngọn lửa cách mạng. Và ngọn lửa ấy vẫn cháy mãi, soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



