Người có công giúp đỡ cách mạng

Người du kích chờ đồng đội trở về (1)

Câu chuyện về nữ du kích mưu trí, gan dạ và cuộc hội ngộ xúc động với một đồng đội mà bà từng tưởng đã không còn sống.

Thái Nguyên10/04/2026Lê Minh Thuỳ (Liên đội Trường Tiểu học số 1 Hoá Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người du kích chờ đồng đội trở về

Bà Nguyễn Thị Đừng kể rằng tuổi thanh xuân của mình gắn với những tháng ngày làm du kích mật ở vùng địch kiểm soát. Khi ấy, mọi việc đều phải bí mật và cực kỳ thận trọng: từ nuôi giấu cán bộ, làm liên lạc, cảnh giới cho đến tham gia cứu thương. Theo lời bà, phụ nữ trong chiến tranh không đứng ngoài cuộc; nhiều khi chính sự mềm mại, kín đáo và gan dạ đã giúp họ hoàn thành những việc rất lớn mà địch không ngờ tới.

Những năm tháng ấy đi qua trong hiểm nguy liên tục. Có khi chỉ một sơ suất nhỏ là cả cơ sở có thể bị lộ. Nhưng bà nói điều khiến mình nhớ nhất không phải nỗi sợ, mà là tình nghĩa giữa những người cùng hoạt động. Họ tin nhau, chở che cho nhau và sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình để người khác được an toàn. Chính vì vậy, khi chiến tranh qua đi, nhiều ký ức vẫn ở lại nguyên vẹn như mới hôm qua.

Điều đặc biệt trong câu chuyện của bà là cuộc hội ngộ sau hàng chục năm với một đồng đội mà bà từng nghĩ đã hy sinh. Khi gặp lại, cảm xúc đầu tiên không phải chỉ là mừng, mà còn là nghẹn ngào vì cả hai đều hiểu mình đã đi qua một quãng đời quá dữ dội. Với bà Đừng, chiến tranh khép lại nhưng tình đồng đội thì không. Nó ở lại trong từng giọt nước mắt ngày gặp lại, trong từng câu chuyện kể cho con cháu nghe về một thời tuổi trẻ sống hết mình vì cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn