VUA HÀM NGHI – BIỂU TƯỢNG CỦA PHONG TRÀO CẦN VƯƠNG
LÊ THỊ ANH
Vua Hàm Nghi là vị vua thứ tám của triều Nguyễn. Ông lên ngôi khi đất nước đang phải đối mặt với sự kiểm soát ngày càng mạnh của thực dân Pháp.
Năm 1885, sau cuộc tấn công quân Pháp tại kinh thành Huế thất bại, Tôn Thất Thuyết đưa vua Hàm Nghi rời khỏi kinh thành. Từ căn cứ ở Quảng Trị, Chiếu Cần Vương được ban bố.
Chiếu Cần Vương kêu gọi các sĩ phu và nhân dân đứng lên giúp vua chống Pháp. Lời kêu gọi này đã tạo nên một phong trào đấu tranh rộng lớn ở nhiều địa phương.
Vua Hàm Nghi trở thành biểu tượng của phong trào Cần Vương dù khi đó ông còn rất trẻ. Ông cùng lực lượng kháng chiến di chuyển qua nhiều địa phương để tránh sự truy bắt của quân Pháp.
Năm 1888, vua Hàm Nghi bị bắt và sau đó bị đưa sang Algérie. Ông sống phần đời còn lại tại đây.
Điều đáng chú ý là trong thời gian sống ở Algérie, Hàm Nghi trở thành một nghệ sĩ và có nhiều tác phẩm hội họa, điêu khắc.
Vua Hàm Nghi được ghi nhớ không chỉ với tư cách một vị vua mà còn là biểu tượng của tinh thần chống ngoại xâm cuối thế kỉ XIX. Cuộc đời ông gắn liền với một giai đoạn đầy biến động của lịch sử Việt Nam.


