Bài viết

NGƯỜI DU KÍCH GIỮ TRẬN ĐỊA GIỮA RỪNG

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1940, khi các cuộc càn quét của thực dân Pháp liên tục diễn ra ở vùng Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, cuộc sống của người dân và lực lượng cách mạng luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Địch không chỉ đi theo từng toán nhỏ, mà có lúc tổ chức càn lớn, lùng sục từng khu rừng, từng lối mòn.

Trong những ngày ấy, lực lượng du kích địa phương trở thành tuyến đầu.

Anh Năm là một trong số họ.

Anh không phải người chỉ huy lớn, cũng không nổi bật giữa đội hình. Nhưng anh là người luôn có mặt trong những lúc khó khăn nhất. Với anh, rừng không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là nơi chiến đấu.

Một buổi sáng, khi sương còn chưa tan hết, tin báo về: một toán lính địch đang tiến vào khu vực gần Suối Ông Hùng. Chúng đi theo đường mòn, có người dẫn đường, di chuyển chậm nhưng chắc.

Lực lượng du kích nhanh chóng triển khai.

Không có nhiều thời gian chuẩn bị. Không có vũ khí mạnh. Nhưng họ có lợi thế duy nhất: quen địa hình.

Anh Năm cùng một tổ nhỏ được giao giữ một vị trí gần lối đi. Đó là đoạn đường hẹp, hai bên có cây rậm, thuận lợi cho phục kích.

Anh nằm im từ rất sớm.

Không nói chuyện.
Không cử động.

Chỉ chờ.

Thời gian trôi chậm. Tiếng côn trùng, tiếng gió rừng như lớn hơn bình thường. Rồi từ xa, tiếng bước chân bắt đầu rõ dần.

Địch đến.

Chúng đi không nhanh, nhưng cảnh giác. Người đi trước quan sát liên tục. Những khẩu súng luôn trong tư thế sẵn sàng.

Anh Năm nắm chặt khẩu súng của mình.

Khoảng cách gần dần.

Rồi đến lúc.

Tiếng súng vang lên.

Trận đánh diễn ra nhanh, quyết liệt. Địch bất ngờ, đội hình rối loạn. Nhưng chúng cũng nhanh chóng phản ứng, bắn trả dữ dội.

Đất rừng bị xới tung. Cành cây gãy rơi.

Trong lúc đó, anh Năm vẫn giữ vị trí. Dù đạn bay sát bên, anh không rời chỗ. Anh biết, nếu vị trí này bị lộ hoặc bỏ trống, cả trận địa có thể bị phá vỡ.

Một lúc sau, khi nhận thấy không giữ được thế, toán địch bắt đầu rút.

Tiếng súng thưa dần.

Rừng trở lại yên tĩnh.

Trận đánh kết thúc.

Không phải là một chiến thắng lớn. Nhưng đủ để giữ vững địa bàn, đủ để địch phải dè chừng khi tiến vào khu vực này lần sau.

Anh Năm ngồi dậy, phủi đất trên người. Không ai nói nhiều. Họ kiểm tra lại lực lượng, rồi nhanh chóng rút vào rừng.

Đó chỉ là một trong rất nhiều trận đánh như vậy.

Không có tên riêng.
Không có báo cáo lớn.

Nhưng chính những trận đánh nhỏ ấy đã giữ cho Lộc Ninh – Suối Ông Hùng không bị mất.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, có người hỏi anh:

“Nhớ nhất trận nào?”

Anh suy nghĩ một lúc, rồi nói:

“Không nhớ trận nào. Chỉ nhớ là phải giữ.”

Giữ đất.
Giữ rừng.
Giữ người.

Một câu trả lời đơn giản.

Nhưng đó chính là điều mà những người du kích như anh đã làm suốt cả cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI DU KÍCH GIỮ TRẬN ĐỊA GIỮA RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa