NGƯỜI ĐƯA CON ĐẾN TRƯỜNG
Ông Phúc từng đưa con trai đến trường mỗi sáng.
Ngày trước, đường làng còn nhỏ.
Hai cha con đi bộ.
Ông thường cầm chiếc cặp cho con.
Cậu bé hỏi đủ thứ.
Tại sao trời xanh.
Tại sao cây lớn.
Tại sao phải học.
Ông không phải lúc nào cũng trả lời được.
Nhưng vẫn nghe.
Một ngày, ông kể với con rằng ngày trước ông không có điều kiện học lâu.
Vì vậy ông muốn con học thật tốt.
Cậu bé lớn lên.
Trở thành giáo viên.
Nhiều năm sau, ông đã già.
Người con đưa ông đến trường nơi mình làm việc.
Ông đứng ngoài cổng.
Con trai nói đây là trường của con.
Ông cười.
Ông nhớ con đường ngày trước.
Ngày ấy ông cầm cặp cho con.
Bây giờ con trai đã trưởng thành.
Ông không còn đưa con đi học nữa.
Nhưng những buổi sáng ngày xưa đã góp phần tạo nên con người hôm nay.
Người con nói nếu ngày trước cha không đưa con đến trường thì có lẽ con đã không có ngày hôm nay.
Ông lắc đầu.
Ông nói đó là việc cha mẹ phải làm.
Nhưng trong lòng ông rất vui.
Một người cha từng không có cơ hội học nhiều đã đưa con đến trường.
Người con sau này lại trở thành người đưa kiến thức đến cho những đứa trẻ khác.
Con đường giáo dục cứ thế tiếp tục.
Một hành động bình dị của người cha đã đi xa hơn ông từng nghĩ.



