NGƯỜI ĐƯA THƯ CUỐI CÙNG
Đầu năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết định, việc liên lạc giữa các đơn vị trở nên vô cùng quan trọng.
Chiến sĩ giao liên tên Đức được giao một nhiệm vụ đặc biệt: mang mệnh lệnh khẩn cấp đến một đơn vị đang chiến đấu ở phía đông tập đoàn cứ điểm.
Con đường anh phải đi dài hơn ba mươi cây số xuyên qua rừng núi hiểm trở.
Mưa xuân rơi lất phất.
Đường đất trơn như đổ mỡ.
Bức điện được bọc kỹ trong túi chống nước và giấu sát người.
Người chỉ huy dặn:
– Dù bất cứ giá nào, bức điện phải đến nơi trước bình minh.
Đức lập tức lên đường.
Suốt đêm, anh băng qua những con dốc dựng đứng, vượt những con suối nước lạnh buốt.
Có lúc nghe tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu, anh phải nằm sát xuống đất để tránh bị phát hiện.
Gần nửa đêm, khi đi qua một cánh rừng thưa, Đức bất ngờ phát hiện một toán lính địch đang tuần tra.
Anh nhanh chóng đổi hướng, men theo sườn núi.
Con đường mới khó đi hơn nhiều.
Nhiều lần anh trượt chân ngã xuống bùn.
Nhưng anh vẫn đứng dậy tiếp tục hành trình.
Khoảng ba giờ sáng, Đức đến được vị trí đơn vị cần liên lạc.
Người chỉ huy mở bức điện ra đọc.
Đó là mệnh lệnh điều chỉnh hướng tiến công cho trận đánh sắp diễn ra.
Nhờ thông tin được chuyển đến đúng lúc, đơn vị đã phối hợp chính xác với các mũi tiến công khác và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Sau chiến thắng, nhiều người gọi Đức là “người đưa thư cuối cùng của đêm chiến đấu”.
Nhưng anh luôn khiêm tốn nói:
– Tôi chỉ là một mắt xích nhỏ trong hàng ngàn con người đang góp sức cho chiến thắng.
Câu chuyện về người giao liên ấy đã trở thành biểu tượng đẹp của tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp.



