Bài viết

Người đưa thư thầm lặng

Hải Phòng20/01/2026Phạm Nguyễn Bảo Ngọc (Đoàn xã Vĩnh Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong con hẻm nhỏ yên bình của làng em, có một người mà mỗi lần nhắc đến ai cũng kính trọng .Đó là ông Liêm – một nhân chứng lịch sử đã trực tiếp cầm súng ra chiến trường đánh giặc, nay tuổi đã ngoài tám mươi nhưng vẫn minh mẫn và hiền từ .

Thời trẻ , ông Liêm đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt . Khi đất nước còn chìm trong bom đạn , ông đã cùng nhiều chiến binh khác rời quê hương để tham gia kháng chiến . Ông từng là người đưa thư, khi thì tải lương, lúc thì đào hầm cho mọi người trú ẩn .Những công việc thầm lặng ấy tuy không vang danh, nhưng góp phần không hề nhỏ vào sự sống của cả đơn vị . Ông kể rằng có những đêm mưa tầm tã, bom nổ vang trời, cái chết cận kề nhưng ai cũng chỉ nghĩ một điều duy nhất: “ Đất nước phải được độc lập!Nhân dân phải được tự do!’’ . Điều khiến em xúc đông nhất là nghe ông kể về một lần đưa thư của ông . Khi ông đưa thư từ Sài Gòn sang Dinh Độc Lập bỗng bom nổ rầm trời, khói mịt mù khiến ông vấp phải thứ gì đó . suýt thì vấp phải mìn . Cứ ngỡ ông như bao đồng đội trước . Nhưng phép màu đã xảy ra . Ông đã tỉnh lại giữa một đống đổ nát, hoang sơ . Không bỏ cuộc, ông tiếp tục lên đường và chuyến đưa thư của ông cũng đã thành công . Thế nhưng, điều khiến ông tự hào nhất lại là đồng đội của ôn . Có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trương, có người trở về nhưng mang trên mình thương tật suốt đời . Mỗi lần nhắc đến họ, ông lại trầm ngâm, đôi mắt ánh lên nỗi nhớ và niềm tự hào của ông đối với họ . Với ông, ký ức ấy không bao giờ phai, bởi ông đã coi đó là một phần quá khứ tuyệt vời nhất cuộc đời . Khi đất nước hòa bình, ông đã trở về quê hương, tiếp tục lao động và xây dưng cuộc sống mới . Ông không nhận mình có công lớn hay người hùng gì cả, chỉ xem những gì đã làm là trách nghiệm của một dân yêu nước . Thế nhưng với thế hệ trẻ ngày hôm nay, ông Liêm chimhf là một trang lịch sử sống, là người có thể kể cho chúng em nghe về lịch sử bằng trải nghiệm thật, cảm xúc thật mà sách vở không thể truyền tải trọn vẹn . Nhìn ông lăng lẽ sống giữa đời thường, em càng trân trong giá trị hòa bình hôm nay . Những nhân chứng lịch sử như ông cần được yêu quý, lắng nghe và ghi nhớ, để thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống bình yên này cần có sự hy sinh, mồ hôi, nước mắt và cả xương máu mà cha ông đã đổ ra để đổi lấy sự tự do cho đồng bào đất nước .

Em rất yêu quý ông, hầu như cả làng cũng ậy, ai cũng coi ông là người nhà, vì công lao của ông cả làng đều ghi nhớ trong lòng .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người đưa thư thầm lặng | Câu chuyện thời hoa lửa