NGƯỜI ĐỨNG BÊN CÁNH ĐỒNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một cựu chiến binh sau nhiều năm trở lại cánh đồng quê.
Ông đứng rất lâu giữa những thửa ruộng.
Một người trẻ hỏi:
“Bác tìm ai ạ?”
Ông đáp:
“Tìm những người bạn cũ.”
Người trẻ nhìn quanh.
Không có ai.
Ông mỉm cười:
“Họ không còn ở đây.”
Ông kể rằng ngày trước, những người bạn của ông từng đứng trên chính cánh đồng này.
Họ nói về ngày hòa bình.
Họ nói về việc trở về.
Họ nói về những điều rất bình thường.
Một người muốn làm thợ.
Một người muốn cưới vợ.
Một người muốn trồng một vườn cây.
Những ước mơ ấy phần lớn không thành.
Nhưng cánh đồng vẫn còn.
Mùa lúa vẫn về.
Người dân vẫn gieo hạt.
Ông cúi xuống nhặt một nắm đất.
“Đây là nơi chúng tôi từng đứng.”
Người trẻ hỏi:
“Bác có buồn không?”
Ông đáp:
“Có. Nhưng nhìn cánh đồng này, tôi thấy họ vẫn ở đâu đó.”
Ông nhìn những bông lúa đang lay trong gió.
“Có thể họ không được sống đến ngày hôm nay. Nhưng họ đã góp một phần tuổi trẻ để những người khác được sống trong những ngày như thế này.”
Ông rời cánh đồng khi trời bắt đầu chiều.
Phía sau ông, lúa vẫn xanh.
Và câu chuyện về những người trẻ năm nào vẫn được giữ lại trong ký ức của quê hương.



