NGƯỜI EM KHÔNG TRỞ VỀ
NGƯỜI EM KHÔNG TRỞ VỀ
NGƯỜI EM KHÔNG TRỞ VỀ
Nguyễn Văn Dụ đã đi qua chiến tranh.
Nhưng ông không thể quên người em trai của mình – liệt sĩ Nguyễn Đức Khải.
Chiến tranh đã lấy đi người em.
Nhiều năm sau, những giấy tờ, kỷ vật liên quan đến người lính ấy vẫn được gia đình gìn giữ.
Có một điều đặc biệt: đôi mắt của ông Dụ đã không còn nhìn thấy ánh sáng do di chứng chất độc da cam.
Nhưng dù không nhìn thấy, ông vẫn cố gắng giữ những kỷ vật của em.
Mỗi tờ giấy là một phần ký ức.
Mỗi cái tên là một lời nhắc.
Những người lính hy sinh không chỉ để lại một khoảng trống trong gia đình.
Họ để lại một câu hỏi:
Hài cốt của họ đang ở đâu?
Có thể nằm giữa một khe núi.
Một hang đá.
Một trận địa cũ.
Hay dưới lớp đất đã phủ cây rừng.
Những người đồng đội năm xưa vẫn đang tìm.
Và những người thân vẫn đang chờ.
Câu chuyện được biên tập từ “Hành trình đưa đồng đội về đất mẹ”, Báo Tuyên Quang.



