Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Gác Cầu Thạch Hãn

Đêm Quảng Trị tối đặc như mực. Dòng sông Thạch Hãn lặng lẽ chảy dưới ánh pháo sáng lập lòe. Bên bờ sông, Trần Minh Tuấn, một chiến sĩ công binh vừa tròn mười chín tuổi, đang cùng tiểu đội dựng lại cây cầu phao bị bom đánh sập.

Hải Phòng08/03/2026Phạm Thị Phương (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Quảng Trị tối đặc như mực. Dòng sông Thạch Hãn lặng lẽ chảy dưới ánh pháo sáng lập lòe. Bên bờ sông, Trần Minh Tuấn, một chiến sĩ công binh vừa tròn mười chín tuổi, đang cùng tiểu đội dựng lại cây cầu phao bị bom đánh sập.

Cây cầu ấy là con đường duy nhất để bộ đội và lương thực vượt sông vào Thành cổ. Nếu cầu không xong trước sáng mai, cả đơn vị phía trong sẽ thiếu tiếp tế.

Tuấn vốn là cậu học trò Hà Nội. Trước khi nhập ngũ, cậu từng mơ làm kỹ sư xây dựng. Nhưng chiến tranh đến, giấc mơ ấy tạm gác lại, nhường chỗ cho nhiệm vụ dựng cầu giữa lửa đạn.

Pháo địch bất ngờ dội xuống bờ sông. Những cột nước dựng lên trắng xóa.

Tiểu đội trưởng hét lớn:

“Anh em rút xuống hầm!”

Nhưng Tuấn vẫn bám lấy sợi dây neo cầu. Nếu buông tay, cả đoạn cầu vừa dựng xong sẽ trôi theo dòng nước.

Pháo sáng chiếu xuống. Bóng cậu hiện rõ trên mặt sông.

Một đồng đội gọi:

“Tuấn, xuống đi!”

Tuấn lắc đầu.

“Phải giữ cầu!”

Trong tiếng pháo ầm ầm, cậu kéo chặt dây neo vào cọc sắt. Mỗi lần sóng sông dập mạnh, cây cầu rung lên dữ dội.

Cuối cùng, đoạn cầu được cố định.

Bộ đội phía sau nhanh chóng đưa thêm phao ra ghép.

Đến gần sáng, cây cầu đã hoàn chỉnh.

Những đơn vị đầu tiên bắt đầu vượt sông.

Khi mọi người quay lại tìm Tuấn, họ thấy cậu vẫn ngồi bên bờ, tay còn nắm sợi dây neo.

Tuấn đã ngủ.

Một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại.

Nhưng cây cầu phao trên sông Thạch Hãn đêm ấy đã giúp hàng trăm người lính tiến vào chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn