Người Gác Cầu Trong Đêm Lửa
Người Gác Cầu Trong Đêm Lửa
Chiếc cầu gỗ bắc qua con sông nhỏ là tuyến vận chuyển quan trọng của bộ đội. Ban ngày, cầu ngụy trang dưới những tán cây rậm rạp. Ban đêm, từng đoàn xe lặng lẽ đi qua.
Ông Ba – người gác cầu – đã ngoài bốn mươi, dáng người gầy nhưng đôi mắt sáng và kiên nghị. Ông không phải bộ đội chủ lực, chỉ là dân quân địa phương, nhưng suốt ba năm liền chưa đêm nào rời vị trí.
Có những đêm pháo sáng rực trời, máy bay quần thảo trên cao. Ông nằm ép mình dưới mố cầu, đợi tiếng bom dứt mới bò ra kiểm tra từng tấm ván. Có hôm một nhịp cầu bị đánh sập, ông cùng thanh niên trong làng thay ván suốt đêm, để kịp giờ xe qua.
Đêm cuối cùng trước chiến dịch lớn, địch tập trung đánh phá dữ dội. Một quả bom rơi sát đầu cầu. Ông Ba lao ra kéo người lính trẻ bị thương khỏi đống đổ nát. Khi đoàn xe cuối cùng an toàn vượt sông, ông mới gục xuống.
Chiếc cầu sau này được xây lại bằng bê tông kiên cố. Người ta đặt tên cầu theo tên ông. Dòng sông vẫn chảy hiền hòa, nhưng mỗi khi hoàng hôn buông xuống, người dân lại nhớ đến người gác cầu năm xưa – người đã lấy thân mình giữ mạch máu giao thông giữa thời hoa lửa.



