Người gác cổng trời
Tôi gặp ông lần đầu khi còn nhỏ, trên con đường lên đỉnh đèo. Ông ngồi đó, bên một chiếc lán cũ, ngày nào cũng nhìn về phía mây. Người trong bản gọi ông là “người gác cổng trời”.
Không ai biết ông từ đâu đến. Chỉ biết mỗi khi có đoàn người đi qua đèo, ông đều nhắc: “Đừng đi khi sương xuống.”
Nhiều người không tin. Một năm nọ, có đoàn buôn đi ban đêm để tránh thuế. Sáng hôm sau, không ai quay lại. Người ta tìm thấy dấu chân dẫn vào vách núi rồi biến mất.
Tôi lớn lên, rời bản, rồi quay về. Ông vẫn ở đó, không già đi nhiều. Tôi hỏi ông canh giữ điều gì.
Ông chỉ nói: “Có những cánh cửa không nên mở.”
Một mùa đông, tôi lên đèo thì thấy lán trống. Ông đã biến mất. Nhưng từ đó, mỗi khi sương xuống, tôi luôn nghe thấy tiếng bước chân phía sau — như có ai đó vẫn đang đi tuần.



