Cựu chiến binh

Người Gác Lửa Sau Ngày Hòa Bình

“Người Gác Lửa Sau Ngày Hòa Bình” kể về Nguyễn Văn Cam (sinh năm 1957, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1976. Anh là người lính biên giới lặng lẽ, kiên trì bảo vệ sự bình yên, tiếp nối tinh thần của thế hệ thời hoa lửa trong giai đoạn hậu chiến.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1976, Nguyễn Văn Cam—chàng trai mười chín tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Đất nước vừa thống nhất, nhưng những vết thương chiến tranh vẫn còn in đậm trên từng miền đất. Cam lớn lên trong những năm tháng cuối của chiến tranh. Anh không trực tiếp cầm súng giữa những trận đánh ác liệt nhất, nhưng tuổi thơ anh gắn liền với những lần sơ tán, những đêm nghe tiếng bom vọng xa. Vì thế, khi hòa bình lập lại, anh càng hiểu rõ giá trị của sự yên bình. Ngày rời quê, cha anh—một người từng đi qua chiến tranh—chỉ nói một câu:
“Giữ được hòa bình còn khó hơn giành được nó.” Câu nói ấy theo Cam suốt chặng đường quân ngũ. Anh được điều lên vùng biên giới, nơi vẫn còn nhiều khó khăn và tiềm ẩn bất ổn. Núi rừng hoang sơ, khí hậu khắc nghiệt, những con đường mòn quanh co trở thành nơi anh gắn bó mỗi ngày. Những ngày đầu, Cam còn bỡ ngỡ. Ba lô nặng, bước chân chậm, đêm đến thì rét buốt. Nhưng qua từng ngày, anh quen dần. Đôi vai vững hơn, ánh mắt cũng trưởng thành hơn. Công việc của anh là tuần tra, canh gác—giữ vững từng đoạn biên giới. Không có tiếng bom rơi, nhưng sự cảnh giác luôn thường trực. Mỗi ca trực, mỗi bước chân đều mang theo trách nhiệm. Một đêm, trong ca tuần tra, Cam cùng đồng đội phát hiện dấu hiệu bất thường. Họ lặng lẽ triển khai đội hình, quan sát trong bóng tối dày đặc. Không có tiếng súng, nhưng sự căng thẳng bao trùm. Cam siết chặt khẩu súng, tim đập mạnh. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhớ đến quê nhà—những con đường làng, tiếng cười của người thân, cuộc sống yên bình mà anh từng trải qua. Anh hiểu rằng—chính vì những điều đó mà mình đang đứng ở đây. Đêm trôi qua, tình hình được kiểm soát. Khi bình minh lên, ánh sáng chiếu qua những tán cây, Cam cảm nhận rõ ràng một điều: giữ được một đêm yên bình cũng là một chiến công. Những tháng ngày sau đó, anh tiếp tục công việc—lặng lẽ, bền bỉ. Không có những chiến công lớn, không có những trận đánh dữ dội, nhưng từng việc anh làm đều góp phần giữ vững sự ổn định. Trong ba lô của Cam luôn có một chiếc khăn nhỏ—mẹ anh đưa ngày lên đường. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy ra, như tìm thấy sự ấm áp của quê hương. Nguyễn Văn Cam không đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, nhưng anh là người giữ cho ngọn lửa ấy không bùng lên lần nữa. Anh là người lính của thời hậu chiến—lặng thầm, kiên trì, đứng nơi tuyến đầu để phía sau luôn là bình yên. Và chính trong sự lặng lẽ ấy, anh trở thành người gác lửa—giữ cho ngọn lửa của hòa bình luôn sáng, sau những năm tháng hoa lửa đã qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn