NGƯỜI GIAO LIÊN DÙNG ĐÈN ĐỐM LỬA TRÊN ĐẦU NÓN ĐƯA QUÂN QUA ĐỒNG TRỐNG

Mặt trận phía Đông Quảng Trị với những đồi cát trắng mênh mông, trống trải là thử thách cực độ đối với việc hành quân bí mật của các cánh quân giải phóng. Người con gái làng cát Trần Thị Thảo đã sáng tạo ra phương pháp dùng chiếc đèn hạt đỗ gắn trên chóp nón dẫn đường đưa hàng ngàn lượt bộ đội luồn qua các đồn bốt địch an toàn thời hoa lửa.
O Thảo khi ấy mới 18 tuổi, là giao liên của Huyện đội Gio Linh. Vùng cát Gio Linh bị địch biến thành "vành đai trắng", ban ngày máy bay L-19 lượn vòng chỉ điểm, ban đêm pháo sáng từ căn cứ Dốc Miếu và Cồn Tiên bắn lên liên tục biến đêm đen thành ban ngày. Bất kỳ bóng người nào di chuyển trên cát đều làm mồi cho súng bắn tỉa hồng ngoại.
Để đưa một trung đoàn bộ binh vượt qua vùng đồi cát dài 15 cây số tiến vào áp sát thị xã Quảng Trị, O Thảo đã nghĩ ra một cách dẫn đường độc đáo. Chị khoét một lỗ nhỏ bằng đầu que tăm trên đỉnh chóp một chiếc nón lá cũ, bên trong gắn một bóng đèn hạt đỗ nhỏ xíu chạy bằng pin đồng hồ có chụp giấy bóng kính xanh che bớt ánh sáng.
Khi đội nón lên đầu, ánh sáng xanh mờ ảo chỉ chiếu thẳng lên một vệt nhỏ phía sau gáy chị ở cự ly chưa đầy nửa mét, người đứng phía trước hoặc hai bên hoàn toàn không thể nhìn thấy.
O Thảo thoăn thoắt đi trước trên nền cát bỏng, hàng trăm người lính phía sau cứ nhìn theo vệt sáng xanh nhạt nhòa ấy mà bước theo đúng vết chân chị đã dò dẫm, tránh hoàn toàn các bãi mìn râu tôm và các hố phục kích của thám báo địch.
Trung đoàn bộ binh đã vượt qua vùng đồng cát an toàn tuyệt đối và nổ súng đánh chiếm cứ điểm đúng giờ quy định. O Thảo đã ngã xuống trong chiến dịch giải phóng quê hương sau đó, nhưng hình ảnh ánh đèn xanh trên chóp nón của chị mãi là ngọn hải đăng dẫn lối kiên cường thời hoa lửa.



