NGƯỜI GIỮ ÁNH SÁNG
Trong một trận pháo kích kéo dài, trận địa pháo bị mất điện, khiến việc quan sát mục tiêu gặp khó khăn. Một chiến sĩ trẻ đã liều mình leo lên điểm cao để giữ đèn tín hiệu thủ công, giúp cả đơn vị tiếp tục bắn chính xác. Sự dũng cảm ấy góp phần giữ vững trận địa giữa bom đạn.
Tôi là Bùi Văn Đạt, từng là pháo thủ trong một đơn vị pháo binh.
Trong chiến tranh, pháo binh không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần ánh sáng để quan sát và hiệu chỉnh từng loạt bắn. Chỉ cần sai lệch vài mét, hậu quả có thể rất lớn.
Hôm đó, trận địa của chúng tôi bị pháo địch phản kích dữ dội.
Đất rung lên từng đợt. Khói bụi phủ kín cả khu vực.
Đúng lúc quan trọng, hệ thống đèn tín hiệu quan sát bị hư hỏng do mảnh bom.
“Không có tín hiệu rồi!” một đồng chí hô lớn.
Nếu không có ánh sáng chỉ thị, pháo sẽ không thể điều chỉnh chính xác.
Trần Văn Kiệt, một pháo thủ trẻ, lập tức đứng dậy:
“Để em lên điểm quan sát!”
Chỉ huy quát:
“Nguy hiểm lắm! Trên đó đang bị bắn!”
Nhưng Kiệt không chần chừ. Cậu cầm theo một chiếc đèn tín hiệu thủ công và chạy lên khu đồi cao.
Từng bước chân của cậu giữa khói lửa như biến mất trong màn đêm và bụi đất.
Nguyễn Thị Lành, người dân công đang tiếp đạn, nhìn theo rồi nói nhỏ:
“Nếu không có ánh sáng… cả trận địa sẽ rối loạn.”
Ở trên cao, Kiệt phải liên tục tránh những đợt pháo nổ gần.
Có lúc đất đá văng trúng chân, nhưng cậu vẫn giữ chặt chiếc đèn.
Cậu giơ đèn lên, phát tín hiệu theo từng nhịp quy định.
Ở dưới trận địa, chúng tôi lập tức nhận được tín hiệu điều chỉnh.
“Đúng hướng rồi! Bắn tiếp!” chỉ huy hô lớn.
Từng loạt pháo lại khai hỏa chính xác hơn.
Nhưng địch vẫn tiếp tục phản kích.
Một quả pháo rơi gần điểm quan sát.
Ánh sáng từ đèn tín hiệu rung mạnh.
Chúng tôi ở dưới không còn thấy tín hiệu nữa.
“Tín hiệu mất rồi!” có người hét lên.
Một lúc sau, Kiệt xuất hiện trở lại từ làn khói, tay vẫn cầm chiếc đèn đã nứt.
Cậu thở gấp:
“Em vẫn còn… nhìn thấy trận địa…”
Nghe vậy, cả đơn vị im lặng một giây rồi tiếp tục làm việc.
Nhờ tín hiệu kịp thời, trận địa pháo giữ được vị trí và hoàn thành nhiệm vụ.



