Người giữ bếp lửa
Ở một góc làng nhỏ, có một người phụ nữ ngày nào cũng dậy sớm nhóm bếp. Bà không ra trận, không cầm súng, nhưng bà giữ một việc mà ai cũng biết là quan trọng: giữ lửa.
Ngọn lửa trong bếp không chỉ để nấu ăn, mà còn để giữ ấm cho cả gia đình. Mỗi buổi tối, bà vẫn thắp thêm một ngọn đèn trước cửa, dù con trai bà đã đi xa.
Hàng xóm nhiều lần hỏi: “Có cần thắp mỗi ngày không?”
Bà chỉ cười, ánh mắt xa xăm: “Có ánh sáng, nó sẽ tìm được đường về.”
Những ngày mưa gió, bà vẫn ngồi bên bếp, đôi tay run run nhưng không để lửa tắt. Có lúc bà nhìn vào ngọn lửa rất lâu, như đang nhìn thấy một điều gì đó ở rất xa.
Năm tháng trôi qua, tóc bà bạc dần. Nhưng bếp lửa ấy chưa từng nguội.
Một ngày, người con trở về. Không báo trước. Không ồn ào. Chỉ đứng lặng trước ngôi nhà nhỏ, nơi ánh lửa vẫn cháy.
Bà không hỏi nhiều. Chỉ nắm lấy tay con.
Ngọn lửa năm xưa vẫn còn,
và tình người cũng vậy—
âm thầm, nhưng không bao giờ tắt.



