Bài viết

người giữ cầu cáp giữa vách núi Trường Sơn

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
người giữ cầu cáp giữa vách núi Trường Sơn

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn, địa hình hiểm trở với núi cao, vực sâu khiến việc vận chuyển hàng hóa và vũ khí vô cùng khó khăn. Ở nhiều đoạn, bộ đội công binh phải dựng cầu cáp treo để vượt suối, vượt vực, đảm bảo tuyến chi viện không bị gián đoạn. Những cây cầu ấy vừa là “đường sống”, vừa là mục tiêu địch luôn tìm cách đánh phá. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ công binh cầu cáp trẻ Lê Văn Bình là một câu chuyện xúc động về sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.

Lê Văn Bình sinh ra trong một gia đình miền núi ở tỉnh Thanh Hóa. Từ nhỏ, anh đã quen leo núi, băng rừng và có sức khỏe dẻo dai.

Khi nhập ngũ, Bình được phân công vào lực lượng công binh Trường Sơn, chuyên lắp dựng và bảo vệ cầu cáp vượt suối, vượt vực.

Công việc của anh là kéo dây cáp qua hai bên vách núi, cố định hệ thống cầu treo và kiểm tra độ an toàn trước khi cho người và hàng hóa qua lại.

Mỗi cây cầu cáp đều được dựng trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, giữa địa hình trơn trượt và thời tiết thất thường.

Một mùa mưa năm 1972, tuyến vận tải gặp khó khăn lớn khi nhiều cầu cáp bị hư hỏng do mưa lũ và bom địch đánh phá.

Một cây cầu cáp quan trọng bắc qua khe suối sâu bị đứt một phần dây chính, khiến việc vận chuyển bị gián đoạn.

Bình cùng tổ công binh được lệnh khẩn trương khắc phục sự cố để đảm bảo thông tuyến.

Trong lúc sửa chữa, trời mưa lớn khiến vách núi trơn trượt, việc di chuyển rất nguy hiểm.

Anh phải trực tiếp bám dây, leo ra vị trí giữa cầu để kiểm tra điểm hư hỏng.

Có thời điểm, gió mạnh làm cầu cáp rung lắc dữ dội, đe dọa an toàn của cả tổ công binh.

Dù vậy, Bình vẫn bình tĩnh phối hợp với đồng đội căng lại dây neo và gia cố điểm đứt.

Trong lúc đang làm việc, máy bay địch bay qua khu vực, buộc mọi người phải tạm ẩn nấp trong rừng.

Sau khi tình hình tạm ổn, anh quay lại hiện trường và tiếp tục hoàn thiện phần sửa chữa còn lại.

Sau nhiều giờ nỗ lực, cây cầu cáp đã được khôi phục và thử tải an toàn.

Nhờ đó, các đoàn xe và bộ đội lại có thể vượt qua khe suối, tiếp tục hành quân chi viện cho chiến trường.

Sau trận đó, hệ thống cầu cáp được gia cố thêm nhiều lớp dây dự phòng để tăng độ an toàn.

Những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh người công binh lặng lẽ bám trên dây cáp giữa vực sâu, giữ cho con đường chi viện không bị chia cắt.

Câu chuyện về Lê Văn Bình là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng công binh cầu cáp trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự gan dạ, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao cả.

Ngày nay, khi những cây cầu kiên cố đã thay thế cầu cáp tạm thời, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn