NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, một tiểu đội công binh nhận nhiệm vụ giữ bằng được cây cầu chiến lược để đoàn xe tiếp tế vượt qua. Giữa bom đạn và hy sinh, lòng quả cảm của những người lính trẻ đã viết nên một ký ức không thể nào quên.
Mùa hè năm 1971, mưa rừng xối xả xuống tuyến đường tiếp tế phía Tây.
Cây cầu gỗ bắc qua con suối lớn là con đường duy nhất để đoàn xe vận tải ra mặt trận.
Tiểu đội công binh của Phan Đức Toàn nhận lệnh:
“Dù thế nào cũng phải giữ cầu đến sáng.”
Đêm ấy, máy bay địch liên tục quần thảo.
Bom nổ rung chuyển cả núi rừng.
Mỗi lần cầu bị đánh sập một đoạn, cả tiểu đội lại lao ra sửa ngay trong lửa đạn.
Người nhỏ tuổi nhất đội là Bùi Văn Khải, mới mười tám tuổi, quê tận Thái Bình.
Khải vừa đóng cọc vừa cười:
“Xong trận này về em cưới vợ!”
Cả đội cười vang giữa tiếng bom.
Nhưng gần nửa đêm, một loạt pháo bất ngờ dội xuống.
Khải trúng mảnh pháo vào lưng, ngã gục ngay bên mép cầu.
Toàn lao tới đỡ đồng đội, nhưng Khải chỉ còn đủ sức thì thào:
“Anh Toàn… giữ cầu nhé… xe chưa qua hết…”
Nói xong, cậu nhắm mắt.
Không ai kịp khóc.
Bom vẫn nổ.
Đoàn xe phía sau vẫn đang chờ.
Cả tiểu đội nghiến răng tiếp tục dựng cầu trong mưa và máu.
Đến gần sáng, cây cầu cuối cùng cũng được nối lại.
Từng đoàn xe tải nặng chở lương thực, thuốc men và đạn dược vượt qua trong ánh bình minh nhạt.
Đứng nhìn bánh xe lăn qua chỗ Khải vừa ngã xuống vài giờ trước, Toàn nghẹn giọng:
“Nó giữ được lời hứa rồi…”
Sau chiến tranh, Phan Đức Toàn trở lại cây cầu cũ.
Nơi ấy giờ đã là cây cầu bê tông rộng lớn.
Ông đứng thật lâu, đặt bó hoa xuống mép nước và nói khẽ:
“Khải à… cầu vẫn còn đây.”



