Người giữ chiếc đồng hồ đứng yên
Chiếc đồng hồ treo trên tường đã dừng từ lâu.
Không ai sửa.
Không ai thay pin.
Nó dừng đúng một giờ—
một thời điểm không ai trong nhà nhắc đến.
Anh trở về sau nhiều năm.
Ngôi nhà vẫn vậy.
Cánh cửa cũ.
Chiếc bàn cũ.
Và chiếc đồng hồ—
vẫn đứng yên.
Anh hỏi:
“Sao không sửa?”
Mẹ anh không trả lời ngay.
Chỉ nhìn lên chiếc đồng hồ một lúc rất lâu.
“Để vậy… cho dễ nhớ.”
Anh không hỏi thêm.
Không phải vì hiểu,
mà vì cảm nhận được
có những điều không nên hỏi đến cùng.
Đêm đó, anh nằm trong căn phòng cũ.
Nghe thấy tiếng thời gian trôi—
không phải từ đồng hồ,
mà từ chính mình.
Anh chợt nhận ra—
có những khoảnh khắc con người giữ lại
không phải để sống trong đó,
mà để không bao giờ quên rằng
mình đã từng đi qua.



