Người giữ chiếc khăn
Ông Lò Văn Sên sống bên một con đường đất cũ, nơi từng in dấu chân của những đoàn quân năm xưa. Khi còn trẻ, ông thường thức đêm để canh đường, đảm bảo không có dấu vết lạ.
Ông nhớ những ngày trời mưa, đất nhão ra, dấu chân hiện rõ. Ông phải xóa đi, dùng cành cây kéo lại mặt đất cho phẳng. Việc nhỏ ấy giúp bảo vệ bí mật cho cả đơn vị.
Giờ đây, con đường đã thành lối bê tông. Trẻ con chạy nhảy mà không biết nơi này từng căng thẳng đến thế.
Ông nói: “Dấu chân có thể mất, nhưng ký ức thì còn.”



