Người giữ cửa làng
Ở đầu làng có một cây đa lớn. Dưới gốc cây, có một ông cụ thường ngồi mỗi chiều.
Người ta gọi ông là “người giữ cửa làng”.
Không ai biết chính xác vì sao ông ngồi đó mỗi ngày. Ông không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn dòng người qua lại.
Có người hỏi, ông chỉ cười.
Nhưng với nhiều người, hình ảnh ông đã trở thành quen thuộc.
Những đứa trẻ lớn lên cùng hình ảnh ấy. Những người đi xa, khi trở về, vẫn thấy ông ngồi đó.
Ông như một phần của làng.
Một ngày, ông không còn xuất hiện nữa.
Người ta mới nhận ra, có những con người không làm điều gì lớn lao, nhưng sự hiện diện của họ lại tạo nên một cảm giác bình yên.



