NGƯỜI GIỮ CUỐN SỔ ĐƠN VỊ
Ông Nam có một cuốn sổ nhỏ bìa xanh.
Trong đó là danh sách những người từng cùng đơn vị với ông.
Tên được viết bằng nhiều loại mực.
Có tên rõ.
Có tên đã mờ.
Một số trang bị rách.
Ông vẫn giữ.
Mỗi năm, ông lại mở ra.
Ông đánh dấu những người còn liên lạc được.
Những người đã mất.
Những gia đình chưa tìm được.
Có người hỏi tại sao ông phải làm việc ấy.
Ông nói nếu mình còn nhớ tên thì người ấy chưa hoàn toàn biến mất.
Nhiều năm, ông đi tìm địa chỉ của các gia đình.
Có gia đình ở rất xa.
Có gia đình đã chuyển đi.
Có gia đình không còn ai.
Ông vẫn ghi chú.
Cuốn sổ dần trở thành một hồ sơ ký ức.
Một lần, một sinh viên đến phỏng vấn ông.
Cậu hỏi có thể xem cuốn sổ không.
Ông đồng ý.
Cậu đọc từng cái tên.
Sau đó hỏi ông nhớ hết từng người sao.
Ông nói không nhớ hết.
Nhưng mỗi cái tên đều gợi ra một khuôn mặt.
Một câu chuyện.
Một nơi chốn.
Cậu sinh viên xin phép sao chép lại.
Ông đồng ý với điều kiện phải ghi đúng tên.
Ông nói tên là điều đầu tiên cần được giữ.
Sau này, thông tin từ cuốn sổ giúp một số gia đình tìm được người thân cũ.
Có người gửi lời cảm ơn.
Ông chỉ nói mình làm việc nhỏ.
Nhưng cuốn sổ ấy đã đi xa hơn ông tưởng.
Nó nối những cái tên với những gia đình.
Nối quá khứ với hiện tại.
Và giúp một thế hệ trẻ hiểu rằng phía sau mỗi dòng tên đều có một cuộc đời.



