Cựu chiến binh

Người giữ đèn

Những ngày cuối của Chiến dịch Hồ Chí Minh, Hà làm nhiệm vụ giao liên ở một vùng ven.

Hải Phòng29/03/2026Phạm Ngọc Anh (xã Nghi Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối của Chiến dịch Hồ Chí Minh, Hà làm nhiệm vụ giao liên ở một vùng ven.

Công việc của cô là dẫn đường cho bộ đội qua những con đường nhỏ, tránh những nơi nguy hiểm. Ban đêm, cô thường đứng ở bìa rừng, cầm chiếc đèn dầu nhỏ — tín hiệu để những người lính biết lối đi an toàn.

Một lần, Hà gặp Dũng.

Anh bị thương nhẹ ở vai, được đơn vị cho nghỉ lại vài ngày. Trong những đêm ngắn ngủi ấy, họ trò chuyện bên ánh đèn dầu leo lét.

Dũng hay hỏi:
“Em không sợ à?”

Hà lắc đầu:
“Sợ chứ. Nhưng nếu mình không đứng đây, các anh biết đường nào mà đi?”

Dũng nhìn cô, ánh mắt khác lạ.
“Vậy sau này… nếu hết chiến tranh, em còn đứng đợi ai không?”

Hà không trả lời.

Ngày Dũng rời đi, Hà đưa anh ra bìa rừng. Trước khi đi, anh tháo chiếc khăn rằn, đưa cho cô.

“Giữ giúp anh. Khi nào anh quay lại, em trả.”

Hà cầm lấy, khẽ gật đầu.

Chiến tranh kết thúc.

Hà vẫn đứng ở con đường cũ nhiều ngày sau đó, dù không còn ai cần dẫn đường nữa. Chiếc đèn dầu vẫn được thắp mỗi tối.

Nhưng Dũng không quay lại.

Nhiều năm sau, Hà lập gia đình. Một buổi dọn lại đồ cũ, cô tìm thấy chiếc khăn rằn đã sờn.

Cô ngồi rất lâu.

Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô lại thắp một chiếc đèn dầu.

Không phải để dẫn đường cho ai —
mà để nhớ về một người đã từng hẹn sẽ quay lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn