Cựu Thanh niên xung phong

Người giữ giếng làng

Trong những năm chiến tranh, khi nguồn nước trở nên quý giá, một dân quân trẻ được giao nhiệm vụ canh giữ giếng làng – nguồn nước duy nhất của cả khu vực. Dù công việc thầm lặng, anh luôn kiên trì bảo vệ giếng nước để người dân có thể sinh hoạt và sản xuất.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, làng quê nhỏ thuộc tỉnh Thanh Hóa sống trong cảnh thiếu thốn đủ bề.

Nhà cửa nhiều lần bị bom đạn làm hư hại.

Ruộng đồng bị cày xới.

Nguồn nước sinh hoạt cũng trở nên khan hiếm.

Trong làng chỉ còn lại một chiếc giếng cổ nằm giữa sân đình.

Chiếc giếng ấy đã tồn tại từ nhiều đời trước.

Nước trong giếng luôn trong và mát.

Người dân trong làng coi đó là nguồn sống quý giá.

Ông Lê Văn Hùng khi ấy là một dân quân trẻ.

Một ngày, ông được giao nhiệm vụ đặc biệt:

Canh giữ giếng làng.

Nhiệm vụ nghe có vẻ đơn giản.

Nhưng trong thời chiến, nó vô cùng quan trọng.

Nếu giếng bị hư hại hoặc bị ô nhiễm, cả làng sẽ không có nước để dùng.

Từ hôm nhận nhiệm vụ, mỗi ngày ông đều có mặt tại giếng từ rất sớm.

Ông kiểm tra từng viên gạch quanh miệng giếng.

Quan sát mực nước.

Nhắc nhở người dân sử dụng nước tiết kiệm.

Một buổi chiều, sau một đợt bom rơi gần làng, nhiều người vội chạy ra kiểm tra giếng.

Họ lo sợ giếng bị sập.

Khi đến nơi, họ thấy ông Hùng đang đứng cạnh giếng.

Người lấm đầy bụi đất.

Tay cầm chiếc xô nhỏ.

Ông đã dùng xô múc hết những mảnh đất đá rơi xuống miệng giếng.

Người dân hỏi:

"Giếng có sao không?"

Ông thở nhẹ:

"May mắn là giếng vẫn còn nguyên."

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Những ngày sau đó, ông tiếp tục chăm sóc giếng như một người bạn thân.

Có những hôm trời mưa lớn, nước mưa tràn vào sân đình.

Ông phải dùng bao cát để chắn nước bẩn chảy vào giếng.

Có những hôm nắng gắt, ông nhắc mọi người lấy nước vừa đủ.

Không lãng phí.

Một lần, một nhóm trẻ nhỏ chạy ra giếng nô đùa.

Ông nhẹ nhàng nhắc:

"Các cháu đừng nghịch gần giếng. Đây là nước của cả làng."

Lũ trẻ nghe vậy, ngoan ngoãn chạy ra xa.

Nhiều người trong làng từng nói:

"Nếu không có Hùng giữ giếng, chắc làng mình đã khổ lắm."

Những năm tháng ấy trôi qua chậm chạp.

Nhưng nhờ sự chăm sóc cẩn thận của ông, chiếc giếng làng vẫn luôn sạch và an toàn.

Sau khi chiến tranh kết thúc, làng được xây dựng lại.

Nhiều nhà có giếng riêng.

Có nơi có cả hệ thống nước mới.

Nhưng chiếc giếng cổ vẫn được giữ lại như một kỷ niệm.

Mỗi khi đi ngang qua giếng, ông Hùng lại dừng lại một lúc.

Nhìn xuống làn nước trong veo.

Ông nhớ về những ngày tháng gian khó.

Những ngày mà một chiếc giếng nhỏ đã trở thành nguồn sống của cả làng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn