Người giữ hồn dân ca giữa thời chiến
Một nữ nghệ sĩ trong Đoàn Văn công Tổng cục Chính trị, bà đã đi đến các chiến trường để hát cho bộ đội nghe. Chính nghệ thuật của bà đã mang lại những phút giây thanh bình giữa khói lửa, là món quà tinh thần vô giá.
Đỗ Thị Nhàn được xem là "chim sơn ca" của Đoàn Văn công Quân đội thời chống Mỹ. Xuất thân từ Hà Nội, bà mang giọng hát ngọt ngào của dân ca Bắc Bộ hòa cùng trữ tình cách mạng. Trong một lần đến động viên quân dân tại Vĩnh Linh (Quảng Trị) mùa hè năm 1967, bà hát trong một hầm trú ẩn tập thể, nơi bom Mỹ rền trời. "Tôi nhớ ánh mắt các anh bộ đội. Có người mang cả chiếc lá chuối cuốn làm micro, cười tươi hát theo tôi. Đó là khoảnh khắc đặc biệt, nơi tình người chiến thắng mọi hủy diệt", bà xúc động nói.
Bà không chỉ dùng lời ca tiếng hát để cổ vũ, mà còn sáng tác các bài ca ca ngợi những tấm gương chiến đấu, như ghi nhận niềm vui nối tiếp trong muôn vàn khó khăn. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ trên không (12/1972), bà cùng nhóm nghệ sĩ xuống các khoang hầm đón thương binh và các chiến sĩ không quân trở về, khí thế sục sôi như chưa từng có.
"Âm nhạc là những đóa hoa nở trên hố bom, làm dịu đi những vết thương và cho mọi người thêm niềm tin về ngày thống nhất", bà nói. Hơn 50 năm sau, những sáng tác và hồi ức của bà vẫn còn nguyên giá trị, ghi dấu một thời kỳ nghệ thuật gắn liền với máu xương của dân tộc.



