NGƯỜI GIỮ KHO LƯƠNG KHÔ
Trong thời chiến, kho lương thực là nơi giữ vai trò sống còn cho cả đơn vị. Khi kho bị đe dọa bởi bom đạn và hỏa hoạn, một chiến sĩ hậu cần đã kiên cường bảo vệ từng bao lương khô cuối cùng. Nhờ sự giúp sức của dân công hỏa tuyến, kho lương được giữ lại, đảm bảo tiếp tế cho toàn đơn vị chiến đấu.
Tôi là Hoàng Văn Tư, từng làm công tác hậu cần trong chiến tranh. Người ta thường nghĩ hậu cần là “phía sau”, nhưng thật ra, nếu thiếu lương thực, tiền tuyến cũng không thể đứng vững.
Kho lương thực của đơn vị chúng tôi nằm trong một khu rừng nhỏ, được che phủ bằng lá cây và bạt ngụy trang. Bên trong là hàng trăm bao gạo và lương khô — nguồn sống của cả đơn vị.
Nguyễn Văn Sơn là người trực tiếp quản lý kho. Sơn hiền, ít nói, nhưng rất cẩn thận. Cậu luôn kiểm tra từng bao lương thực như thể đó là tài sản quý giá nhất.
Một buổi chiều, khi trời vừa chuyển mưa, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Tiếng động cơ gầm rú trên bầu trời.
“Cảnh báo! Có máy bay!” tiếng hô vang lên khắp khu vực.
Chúng tôi lập tức sơ tán.
Nhưng kho lương lại nằm ở vị trí dễ bị trúng bom.
Chỉ vài phút sau, bom rơi xuống khu rừng.
Một phần kho bị trúng đạn, lửa bắt đầu bốc lên.
“Cháy kho rồi!” có người hét lớn.
Sơn không chạy ra ngay.
Cậu lao thẳng vào trong, kéo từng bao lương khô ra ngoài.
Tôi chạy theo:
“Sơn! Ra ngay! Nguy hiểm lắm!”
Nhưng cậu vừa kéo vừa nói:
“Nếu mất kho này… đơn vị sẽ thiếu ăn!”
Khói ngày càng dày đặc, sức nóng từ đám cháy lan ra dữ dội.
Lúc đó, Lê Thị Thắm – dân công hỏa tuyến – cũng kịp đến.
Chị không do dự, cùng Sơn lao vào hỗ trợ.
Hai người phối hợp rất nhanh:
người kéo bao gạo ra ngoài
người chuyền tiếp ra khu vực an toàn
Lửa mỗi lúc một lớn.
Có lúc tưởng như không thể vào thêm được nữa.
Thắm nói lớn:
“Chỉ lấy được bao nào còn lại thôi! Không vào sâu nữa!”
Sơn gật đầu, nhưng vẫn cố kéo thêm vài bao cuối cùng.
Cuối cùng, khi kho lương sụp một phần, họ mới rút ra được.
Mồ hôi, khói và bụi đất phủ kín cả người.
Nhưng điều quan trọng nhất là phần lớn lương thực vẫn được cứu.
Đơn vị vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.
Sơn ngồi xuống đất, thở gấp:
“Còn đủ… là còn đánh được.”
Thắm nhìn đám cháy đang dần được khống chế, chỉ nói:
“Giữ được cái ăn cho mọi người… là giữ được cả đơn vị.”



