Người giữ ký ức
Người giữ ký ức
Bà Tư sống gần Đồng Lộc từ nhỏ. Bà chứng kiến từng đợt bom rơi, từng đoàn xe đi qua. Bà nhớ rõ ngày ấy, bầu trời không bao giờ yên.
Sau chiến tranh, bà ở lại, làm người trông coi khu di tích. Mỗi ngày, bà quét lá, lau bia, như chăm sóc những người thân. Du khách đến, bà kể chuyện, không cần giấy tờ. Mọi thứ đều nằm trong ký ức.
Có người hỏi: “Bà không thấy buồn sao?”
Bà cười: “Buồn chứ. Nhưng nếu không ai nhớ, thì mới đáng buồn hơn.”



