Người giữ ký ức chiến tranh
binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – vẫn sống giản dị giữa đời thường. Ở tuổi đã cao, mái tóc bạc và dáng người chậm rãi của ông khiến ít ai nghĩ rằng ông từng là người lính pháo binh trực tiếp chiến đấu tại những chiến trường ác liệt nhất.
Năm 1965, khi mới 19 tuổi, ông Nguyễn Hồng Mao đã xung phong nhập ngũ, mang theo trong mình tinh thần yêu nước và khát vọng cống hiến. Ông được biên chế vào Trung đoàn 14, Sư đoàn 324 – một đơn vị pháo binh chủ lực của quân đội ta. Đây là lực lượng thường xuyên tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, nơi được mệnh danh là “tọa độ lửa” trong kháng chiến chống Mỹ.
Trong những năm tháng chiến tranh, ông Mao cùng đồng đội phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Không chỉ là bom đạn ác liệt, họ còn phải chịu đựng điều kiện sống thiếu thốn, bệnh tật và những cuộc hành quân gian khổ. Là người lính pháo binh, nhiệm vụ của ông là vận chuyển, lắp đặt và vận hành pháo trong điều kiện chiến đấu khắc nghiệt.
Những trận đánh diễn ra liên tục, đất trời rung chuyển bởi bom đạn. Có những lúc, cái chết đến rất gần khi bom rơi ngay bên cạnh trận địa. Nhưng bằng ý chí kiên cường và tinh thần đồng đội, ông cùng đồng đội vẫn vững vàng chiến đấu.
Năm 1968, trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Đây là bước ngoặt lớn trong cuộc đời ông, buộc ông phải rời chiến trường, kết thúc những năm tháng trực tiếp cầm súng. Tuy nhiên, những ký ức về chiến tranh – về đồng đội, về những hy sinh – vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông suốt cuộc đời.
Sự cống hiến trong thời bình
Sau khi rời quân ngũ, Nguyễn Hồng Mao trở về quê hương và bắt đầu một chặng đường mới – chặng đường cống hiến trong thời bình. Ông từng làm giáo viên, sau đó tham gia công tác nghiên cứu lịch sử tại địa phương.
Không giống nhiều người chọn cuộc sống an nhàn, ông Mao vẫn miệt mài với công việc và trách nhiệm của mình. Ông dành nhiều thời gian đọc sách, nghiên cứu tài liệu và tìm hiểu sâu về lịch sử dân tộc.
Đặc biệt, ông tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống. Ông thường xuyên đến các trường học, giao lưu và kể lại những câu chuyện chiến tranh bằng chính trải nghiệm của mình. Qua lời kể của ông, lịch sử trở nên sống động và gần gũi hơn với thế hệ trẻ.
Ông từng chia sẻ rằng, điều ông mong muốn nhất là các em học sinh hiểu được giá trị của hòa bình, biết trân trọng những gì mình đang có và sống có trách nhiệm với đất nước.
Trong cuộc sống đời thường, ông vẫn giữ lối sống giản dị, khiêm nhường. Dù đã trải qua chiến tranh, ông không bao giờ tự hào một cách phô trương mà luôn âm thầm cống hiến. Hình ảnh một người cựu chiến binh tóc bạc, miệt mài bên những trang sách lịch sử đã trở thành biểu tượng đẹp của tinh thần học tập và trách nhiệm.


