Người Giữ Lá Cờ
Giữa làn đạn dữ dội, một chiến sĩ quyết giữ lá cờ đơn vị không để rơi xuống, dù phải đổi bằng mạng sống.
Mùa hè năm 1972, trong trận đánh giành lại một cao điểm chiến lược, đơn vị của anh Hà Văn Sơn được giao nhiệm vụ cắm lá cờ chiến thắng lên đỉnh đồi sau khi chiếm được trận địa.
Người giữ cờ là Phạm Đình Long – chiến sĩ trẻ nhưng nổi tiếng gan dạ.
Trận đánh diễn ra dữ dội suốt nhiều giờ.
Khi đơn vị xung phong lên gần đỉnh đồi, Long ôm lá cờ lao lên trước tiên.
Đúng lúc ấy, một loạt đạn quét ngang.
Long trúng đạn vào ngực, ngã quỵ.
Anh Sơn lao tới đỡ bạn, nhưng Long nắm chặt tay anh, thều thào:
— “Đừng… để cờ rơi…”
Nói rồi, anh cố hết sức dựng người dậy, cắm mạnh cán cờ xuống đất.
Lá cờ đỏ tung lên giữa khói bom.
Ngay khoảnh khắc đó, Long gục xuống dưới chân cột cờ.
Trận địa được chiếm lại.
Nhưng người chiến sĩ cắm cờ không bao giờ đứng dậy nữa.
Sau chiến tranh, mỗi lần trở lại cao điểm ấy, ông Hà Văn Sơn vẫn nhìn lên đỉnh đồi và nhớ như in hình ảnh người đồng đội ôm lá cờ lao trong mưa đạn.
Ông kể:
“Có người hy sinh để giữ đất…
Có người hy sinh để giữ một lá cờ…
Vì với họ, lá cờ ấy là danh dự của cả đơn vị.”
Ngày nay, trên đỉnh đồi vẫn có một cột cờ lớn dựng lên.
Dưới chân cột là tấm bia đá khắc:
“Nơi đây liệt sĩ Phạm Đình Long đã ngã xuống khi bảo vệ lá cờ chiến thắng.”
Mỗi khi gió mạnh thổi qua làm lá cờ tung bay rực đỏ, người dân quanh vùng thường nói:
“Long vẫn còn ở đó…
Đang đứng gác cho màu cờ Tổ quốc.”



