Cựu chiến binh

Người Giữ Làng Trong Lửa Đạn

“Người Giữ Làng Trong Lửa Đạn” kể về Lê Văn Đại (sinh năm 1930, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1950. Ông là người lính trinh sát dũng cảm, góp phần bảo vệ dân làng và quê hương trong những năm tháng kháng chiến ác liệt thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1950, Lê Văn Đại—chàng trai hai mươi tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—tạm biệt mái nhà tranh và cánh đồng quê để lên đường nhập ngũ. Đất nước khi ấy còn chìm trong khói lửa kháng chiến, mỗi bước chân ra đi đều mang theo lời thề giữ nước. Đại vốn là người ít nói, quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Nhưng khi giặc đến, anh hiểu rằng nếu không đứng lên, thì những gì thân thuộc nhất sẽ không còn nữa. Ngày rời làng, anh chỉ kịp nhìn lại con đường đất quen thuộc, nơi mẹ vẫn đứng chờ mỗi chiều. Những ngày đầu trong quân ngũ, Đại phải làm quen với cuộc sống gian khổ. Ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc, hành quân xuyên rừng, băng suối. Nhưng trong gian khó, tình đồng đội lại càng gắn bó. Họ chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, cùng nhau vượt qua từng chặng đường. Đại được giao nhiệm vụ trinh sát—công việc đòi hỏi sự gan dạ và bình tĩnh. Nhiều đêm, anh một mình luồn sâu vào khu vực địch kiểm soát, lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng vị trí, từng con đường. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống. Có lần, trong một nhiệm vụ quan trọng, Đại phát hiện địch chuẩn bị càn vào làng gần đơn vị đóng quân. Không kịp chờ lệnh, anh lập tức quay về báo tin. Nhờ thông tin kịp thời, đơn vị đã tổ chức phòng thủ, bảo vệ được dân làng an toàn. Trong trận đánh hôm đó, Đại cùng đồng đội chiến đấu quyết liệt. Tiếng súng vang dội, khói lửa mù mịt. Anh vừa chiến đấu, vừa dẫn đường cho dân làng sơ tán. Khi trận đánh kết thúc, làng vẫn còn, người dân vẫn còn—đó là điều khiến anh cảm thấy mọi hy sinh đều xứng đáng. Những năm tháng sau đó, Lê Văn Đại tiếp tục đi qua nhiều trận đánh, nhiều vùng đất. Anh không phải là người kể nhiều về mình, nhưng ai cũng biết đến sự kiên cường và trách nhiệm của anh. Trong balo của Đại luôn có một nắm đất quê, được gói cẩn thận trong mảnh vải nhỏ. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy ra, nắm chặt trong tay như nhắc mình về lý do đã bước vào con đường này. Lê Văn Đại đã dành trọn tuổi trẻ trong khói lửa chiến tranh, không chỉ để chiến đấu, mà để giữ lại những điều giản dị nhất—một ngôi làng, một mái nhà, một cuộc sống bình yên. Và giữa những năm tháng hoa lửa, anh trở thành một người lính lặng lẽ nhưng vững vàng—người giữ làng, giữ đất, giữ cả niềm tin của những người phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn