Người giữ lửa – chú Năm
Người giữ lửa – chú Năm
Chú Năm lớn tuổi hơn chúng tôi nhiều, được giao nhiệm vụ nấu ăn cho cả đội. Mỗi bữa cơm của chú luôn nóng hổi dù điều kiện rất khó khăn. Có hôm mưa lớn, củi ướt hết, chú vẫn tìm cách nhóm lửa. Chúng tôi đi làm về, nhìn thấy nồi cơm bốc khói là thấy ấm lòng. Chú thường để dành phần ngon nhất cho anh em. Có người hỏi sao chú không ăn trước, chú chỉ cười. Chú nói: “Mấy đứa ăn no thì chú vui rồi.” Những lúc rảnh, chú kể chuyện đời cho chúng tôi nghe. Ai cũng coi chú như người thân trong gia đình. Giữa chiến tranh khắc nghiệt, chú là người giữ lửa cả nghĩa đen lẫn nghĩa tình. Đến giờ, tôi vẫn nhớ mùi cơm của chú Năm ngày ấy.



