Cựu chiến binh

Người Giữ Lửa Nơi Đỉnh Núi

“Người Giữ Lửa Nơi Đỉnh Núi” kể về Phạm Xuân Hưởng (sinh năm 1956, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1978. Anh là người lính biên giới kiên cường, lặng lẽ canh giữ nơi vùng núi cao, góp phần bảo vệ bình yên và tiếp nối tinh thần của thời hoa lửa trong giai đoạn hậu chiến.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1978, Phạm Xuân Hưởng—chàng trai hai mươi hai tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh thuộc thế hệ sinh ra trong chiến tranh, lớn lên khi đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn còn nhiều thử thách nơi biên giới. Hưởng là người rắn rỏi, ít nói, quen với lao động từ nhỏ. Những năm tháng khó khăn đã rèn cho anh một ý chí bền bỉ. Khi khoác lên mình bộ quân phục, anh hiểu rằng mình đang tiếp nối một trách nhiệm—giữ gìn những gì cha anh và bao người đã đánh đổi bằng máu. Ngày đi, mẹ anh không khóc, chỉ đưa cho anh một túi nhỏ đựng vài hạt thóc giống.
“Mai này hòa bình lâu dài… còn gieo trồng,” bà nói. Hưởng cất túi thóc vào ba lô, mang theo như một niềm hy vọng. Anh được điều lên vùng núi cao biên giới. Ở đó, sương phủ quanh năm, gió lạnh buốt, đường đi hiểm trở. Cuộc sống của người lính không chỉ là huấn luyện, mà còn là thích nghi với thiên nhiên khắc nghiệt. Những ngày đầu, Hưởng nhiều lần kiệt sức vì đường dốc và khí hậu. Nhưng anh không bỏ cuộc. Từng bước một, anh quen với địa hình, quen với những đêm gác dài giữa gió lạnh. Công việc của anh là canh gác và giữ chốt trên một điểm cao. Từ đó, có thể quan sát cả một vùng rộng lớn. Mỗi ca trực kéo dài trong im lặng, nhưng đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Một đêm đông, gió thổi mạnh, nhiệt độ xuống rất thấp. Hưởng đứng gác trên đỉnh núi, tay nắm chặt khẩu súng. Sương dày đặc, tầm nhìn hạn chế. Giữa không gian lạnh lẽo ấy, anh chợt nhớ đến quê nhà—những cánh đồng, tiếng sóng biển, bữa cơm ấm áp. Anh lấy túi thóc nhỏ ra, nắm trong tay, như giữ lấy một phần hơi ấm. “Phải giữ nơi này… để những hạt giống ấy có ngày nảy mầm,” anh tự nhủ. Đêm đó trôi qua trong tĩnh lặng. Không có biến cố, không có tiếng súng. Nhưng với Hưởng, giữ được một đêm yên bình nơi biên giới cũng là một chiến công. Những tháng ngày sau đó, anh vẫn tiếp tục công việc—lặng lẽ, kiên trì. Không có những trận đánh lớn, không có chiến công vang dội, nhưng từng ca gác, từng bước chân của anh đều góp phần giữ vững bình yên. Đối với đồng đội, Hưởng là người đáng tin cậy. Ít nói, nhưng luôn hoàn thành nhiệm vụ. Trong mọi hoàn cảnh, anh luôn là người đứng vững. Phạm Xuân Hưởng không đi qua những năm tháng bom đạn ác liệt nhất, nhưng anh là người giữ cho ngọn lửa ấy không bùng lên lần nữa. Anh là người lính của thời hậu chiến—đứng nơi đỉnh núi, lặng lẽ canh giữ biên cương, để phía sau là những cánh đồng xanh, là những hạt giống chờ ngày nảy mầm. Và trong trái tim anh, ngọn lửa của một thời hoa lửa vẫn âm thầm cháy—không phải để chiến đấu, mà để gìn giữ hòa bình mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn