Người Giữ Lửa Ở An Sơn
Người Giữ Lửa Ở An Sơn
Người Giữ Lửa Ở An Sơn
Nếu ai có dịp ghé thăm thôn An Sơn 6, xã Việt Khê vào những chiều hoàng hôn, có thể sẽ bắt gặp hình ảnh một người ông với dáng ngồi trầm tư, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía những dải núi đá vôi trập trùng. Đó là ông Nguyễn Văn Nam – một "pho sử sống" của làng, người đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh giữ nước, mang trong mình khí phách của vùng đất Thủy Nguyên quật khởi.
1. Rời tay cày, cầm tay súng
Ngược dòng thời gian về những năm tháng đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, Hải Phòng trở thành "túi bom", và Thủy Nguyên là một trong những chốt chặn quan trọng. Khi ấy, chàng thanh niên Nguyễn Văn Nam của thôn An Sơn cũng như bao trai tráng khác, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp bút nghiên, gác lại chuyện đồng áng để lên đường nhập ngũ.
Trong ký ức của những người đồng đội, ông Nam ngày ấy nổi tiếng là người gan dạ và mưu trí. Địa hình Việt Khê với sông ngòi chằng chịt và núi đá hiểm trở là nơi ông và đồng đội đã biến thành trận đồ bát quái để đánh giặc. Với ông, mỗi tấc đất An Sơn, mỗi mỏm đá tai mèo đều là xương máu của cha ông, quyết không để gót giày xâm lược giày xéo.
2. Trận đánh trong đêm trăng khuyết
Người dân An Sơn 6 vẫn thường truyền tai nhau về một kỷ niệm hào hùng gắn liền với tên tuổi ông Nam. Đó là một đêm trăng khuyết mùa đông, khi địch dùng tàu chiến từ sông Cấm định đổ bộ càn quét, hòng phá hủy cơ sở cách mạng nằm sâu trong xã Việt Khê.
Nhận được tin báo, tiểu đội du kích do ông Nam chỉ huy đã nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Trong đêm tối mịt mùng, tiếng máy tàu địch gầm rú xé toạc không gian yên tĩnh. Ông Nam, với đôi mắt tinh tường quen thuộc từng con nước, từng lạch sông, đã bình tĩnh chỉ huy anh em chờ địch vào đúng tầm ngắm.
Khi chiếc tàu đầu tiên của địch lọt vào ổ phục kích, lệnh nổ súng vang lên. Những loạt đạn đanh thép từ bờ sông xé gió lao đi. Ông Nam tả xung hữu đột, vừa chiến đấu vừa động viên tinh thần anh em. Dù hỏa lực địch mạnh hơn gấp bội, nhưng nhờ lợi thế địa hình và lòng quả cảm, đội quân của ông đã cầm chân địch suốt nhiều giờ đồng hồ, buộc chúng phải rút lui, bảo vệ an toàn cho xóm làng và kho tàng của ta. Sau trận đánh ấy, mùi thuốc súng ám đen cả vạt áo, nhưng nụ cười chiến thắng của ông Nam thì rạng rỡ hơn bao giờ hết.
3. Cây cao bóng cả giữa thời bình
Chiến tranh lùi xa, ông Nguyễn Văn Nam trở về với thôn An Sơn 6, mang trên mình những vết thương - chứng tích của một thời "hoa lửa". Không còn cầm súng, ông lại cầm cuốc, cầm cày, đi đầu trong công cuộc xây dựng nông thôn mới.
Người cựu chiến binh năm xưa nay đã trở thành một cây cao bóng cả. Ông không chỉ là tấm gương sáng về đạo đức, lối sống cho con cháu noi theo mà còn là người tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng, hòa giải ở khu dân cư. Những câu chuyện chiến đấu năm xưa được ông kể lại trong những buổi họp thôn, những ngày lễ lớn, không phải để khoe khoang chiến tích, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình, về cái giá của độc lập tự do.



