Người giữ lửa ở Ngã ba Đồng Lộc
Ông Vương Đình Nhỏ là cựu chiến binh từng chiến đấu và làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Ông là một trong những nhân chứng thường xuyên tham gia giao lưu truyền thống, kể lại những ký ức về tuyến lửa Đồng Lộc – nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa" của miền Bắc.
Mỗi lần trở lại Ngã ba Đồng Lộc, ông Vương Đình Nhỏ đều lặng người trước màu xanh của cây cối hôm nay. Ông bảo rằng thật khó tưởng tượng nơi ấy từng là vùng đất bị bom cày xới hàng nghìn lần.
Năm ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi. Nhiệm vụ của đơn vị là bảo đảm tuyến đường luôn thông suốt để xe chở lương thực, vũ khí và bộ đội vào chiến trường miền Nam.
Bom vừa dứt, cả đơn vị lập tức lao ra mặt đường. Người cuốc đất, người khiêng đá, người lấp hố bom. Không ai chờ mệnh lệnh, bởi ai cũng hiểu rằng chỉ cần chậm một giờ thì đoàn xe chi viện có thể bị ách tắc.
Ông nhớ có một đêm mưa lớn, một quả bom nổ ngay gần vị trí làm nhiệm vụ. Đất đá văng khắp nơi. Khi khói bụi tan đi, mọi người lập tức gọi tên nhau để kiểm tra. May mắn, chỉ có vài người bị thương nhẹ.
Một đồng đội trẻ cười rồi nói:
"Bom có thể làm sập con đường, nhưng không thể làm chúng ta dừng bước."
Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời.
Điều khiến ông xúc động nhất là hình ảnh những nữ thanh niên xung phong nhỏ bé nhưng vô cùng gan dạ. Ban ngày tránh bom, ban đêm họ cùng bộ đội sửa đường, khiêng đá, san lấp hố bom. Dù quần áo lấm đầy bùn đất, họ vẫn cất cao tiếng hát để động viên nhau.
Có những người vừa trò chuyện với nhau tối hôm trước thì sáng hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa.


