Bài viết

Người giữ lửa quê nhà

Người giữ lửa quê nhà Ngôi nhà nhỏ ở cuối làng lúc nào cũng có khói bếp bay lên, dù là trong những ngày chiến tranh khốc liệt nhất.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người giữ lửa quê nhà Ngôi nhà nhỏ ở cuối làng lúc nào cũng có khói bếp bay lên, dù là trong những ngày chiến tranh khốc liệt nhất. Người ta thường bảo nhau: “Còn khói nhà bà Tư, là làng mình vẫn còn ấm.” Bà Tư không phải là người ra trận. Bà không cầm súng, không đi qua những cánh rừng bom đạn. Nhưng ai trong làng cũng hiểu, bà là một “người lính” theo cách của riêng mình. Chồng bà hy sinh từ những ngày đầu kháng chiến. Đứa con trai duy nhất cũng theo tiếng gọi lên đường khi vừa tròn mười tám. Ngày tiễn con, bà không khóc. Bà chỉ dúi vào tay con một nắm cơm còn nóng và nói:
“Đi đi con. Nhà mình… mẹ lo.” Từ đó, bà ở lại. Ở lại với căn nhà cũ, với mảnh vườn nhỏ, và với một lời hứa thầm lặng: giữ cho ngọn lửa trong căn bếp này không bao giờ tắt. Những năm tháng chiến tranh, bom rơi không chừa một góc làng. Có hôm vừa nhóm bếp xong, còi báo động vang lên, mọi người chạy xuống hầm. Khi lên, nhà cửa tan hoang, bếp núc đổ nát. Nhưng bà Tư lại lặng lẽ gom lại từng thanh củi, dựng lại bếp, nhóm lại lửa. “Còn sống là còn phải nấu cơm…” – bà nói, giọng bình thản mà kiên định. Không chỉ nấu cho mình, bà còn nấu cho những người lính hành quân qua làng. Có đêm, bà thức trắng, nấu từng nồi cơm lớn, gói lại thành từng phần nhỏ. Mấy cậu lính trẻ thường cười:
“Bà ơi, bà nuôi cả đơn vị tụi cháu mất thôi!” Bà chỉ cười hiền:
“Các con ăn no, đánh giặc mới khỏe…” Trong gian bếp nhỏ, lửa lúc nào cũng đỏ. Khói bếp len lỏi qua mái tranh, bay lên trời, hòa vào khói đạn. Nhưng chính làn khói ấy lại là dấu hiệu của sự sống, của sự bền bỉ không chịu khuất phục. Có lần, một trận bom làm sập gần hết nhà bà. Người ta tưởng bà sẽ chuyển đi nơi khác. Nhưng sáng hôm sau, bà đã ngồi giữa đống đổ nát, nhóm lại một bếp lửa mới. “Nhà có thể mất… nhưng bếp thì không…” – bà nói. Năm tháng trôi qua, tóc bà bạc trắng. Lưng bà còng xuống, đôi tay run run khi nhóm lửa. Nhưng chưa một ngày nào, bếp nhà bà nguội lạnh. Rồi chiến tranh kết thúc. Con trai bà trở về, trên người mang đầy vết thương. Ngày anh bước vào sân, điều đầu tiên anh nhìn thấy là làn khói bếp quen thuộc. “Mẹ…” Bà Tư quay lại, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên. “Con về rồi đó à…” Không có nước mắt, chỉ có nụ cười run run và cái ôm thật chặt. Người trong làng nói, nếu những người lính giữ đất ngoài mặt trận, thì bà Tư chính là người giữ lửa ở quê nhà. Và có lẽ, chính những ngọn lửa âm thầm ấy đã góp phần làm nên một ngày hòa bình. Đến bây giờ, khi làng quê đã yên bình, người ta vẫn nhắc về bà Tư – người phụ nữ nhỏ bé với đôi tay gầy guộc, nhưng đã giữ ấm cả một vùng quê qua những năm tháng lạnh lẽo nhất. Bởi vì, trong chiến tranh, không phải ai cầm súng mới là anh hùng. Có những người… chỉ cần giữ cho một bếp lửa không tắt, cũng đã là cả một sự hy sinh lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người giữ lửa quê nhà | Câu chuyện thời hoa lửa