Người giữ lửa trên đỉnh núi
Tôi là người cuối cùng còn nhớ ngọn lửa trên đỉnh Pha Luông. Ngày ấy, khi giặc tràn qua thung lũng, cả bản tôi chạy lên núi. Người già bảo: “Chỉ cần lửa còn, bản còn.” Tôi được giao nhiệm vụ canh lửa suốt đêm. Gió lạnh cắt da, nhưng tôi không dám ngủ.
Đêm thứ ba, tôi thấy ánh đuốc từ xa. Giặc đến. Tôi muốn chạy, nhưng lời dặn của cha cứ vang lên. Tôi ném thêm củi, để lửa cháy lớn hơn, sáng hơn. Ánh lửa dẫn đường cho người bản dưới quay về đường an toàn phía sau núi.
Sáng hôm sau, tôi ngất đi. Khi tỉnh dậy, bản đã trở lại. Người ta nói ánh lửa đêm đó cứu cả trăm người. Tôi không biết mình đã làm được gì lớn lao. Tôi chỉ nhớ cảm giác lạnh buốt và nỗi sợ.
Giờ đây, mỗi mùa đông, tôi vẫn lên núi. Không còn giặc, nhưng tôi vẫn nhóm lửa. Vì có những thứ, nếu tắt đi, sẽ không bao giờ quay lại.



