"Người giữ lửa Trường Sơn – Hành trình của nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Chi"
Ở tuổi đôi mươi, bà Nguyễn Thị Chi đã gác lại tuổi trẻ để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, trực tiếp tham gia mở đường, bảo đảm giao thông phục vụ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hơn sáu thập kỷ sau, ký ức về những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn được bà gìn giữ và tiếp tục truyền lửa cho thế hệ trẻ bằng chính cuộc đời và những câu chuyện chân thực của mình.
Có những con người không cầm súng trực tiếp chiến đấu trên chiến trường, nhưng mỗi bước chân của họ đều góp phần làm nên những chiến thắng của dân tộc. Họ là những thanh niên xung phong – những người sẵn sàng đi đến nơi gian khổ nhất, nguy hiểm nhất để mở đường, bảo vệ huyết mạch giao thông và giữ vững mạch máu vận chuyển cho tiền tuyến. Trong số đó, câu chuyện của bà Nguyễn Thị Chi, cựu thanh niên xung phong quê xã Nam Phương Tiến, huyện Chương Mỹ, thành phố Hà Nội, đã để lại trong tôi nhiều xúc động và sự kính phục.
Sinh năm 1942, lớn lên trên quê hương giàu truyền thống cách mạng, bà Nguyễn Thị Chi bước vào tuổi thanh xuân đúng vào thời điểm đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, người con gái tuổi hai mươi hai đã tình nguyện rời quê hương, gác lại tuổi trẻ và gia đình để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Theo những thông tin được Báo Quân đội nhân dân đăng tải, năm 1964, bà được biên chế vào Đội Thanh niên xung phong Công trường 114, đóng quân tại tỉnh Bắc Thái (nay là Thái Nguyên và Bắc Kạn). Nhiệm vụ của đơn vị là mở tuyến đường dài gần 100 km nối Thái Nguyên với Bắc Kạn – một công trình có ý nghĩa đặc biệt trong bảo đảm giao thông, phục vụ nhiệm vụ quốc phòng và hậu cần trong thời kỳ chiến tranh.
Đó là những năm tháng vô cùng gian khổ. Công việc của những thanh niên xung phong không chỉ là đào đất, phá đá, mở đường mà còn thường xuyên đối mặt với bom đạn và bom mìn còn sót lại. Mỗi mét đường hoàn thành đều được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu của những người trẻ tuổi. Thế nhưng, trong ký ức của bà Chi, điều còn đọng lại sâu sắc nhất không phải là gian khổ, mà là tinh thần lạc quan và tình đồng đội.
Giữa núi rừng, những người thanh niên xung phong cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua những ngày lao động vất vả. Khi có đồng đội mệt, mọi người sẵn sàng san sẻ công việc. Khi tuyến đường bị hư hỏng, cả đơn vị lại khẩn trương có mặt để khắc phục, bảo đảm giao thông được thông suốt. Chính tinh thần đoàn kết ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ hoàn thành nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Những năm tháng ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời bà. Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ đẹp nhất được dành trọn cho đất nước. Đó cũng là quãng thời gian hun đúc nên ý chí, nghị lực và phẩm chất của một người thanh niên xung phong: không quản ngại khó khăn, luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bà Nguyễn Thị Chi trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới như bao người dân khác. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của người thanh niên xung phong năm nào vẫn luôn hiện hữu trong từng việc làm của bà.
Hiện nay, bà là Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong xã Nam Phương Tiến. Trên cương vị này, bà luôn tích cực tham gia các hoạt động nghĩa tình đồng đội, chăm lo đời sống hội viên, đồng thời thường xuyên gặp gỡ, giao lưu với đoàn viên, thanh niên để kể lại những câu chuyện về một thời "hoa lửa" của dân tộc. Qua từng lời kể mộc mạc, bà giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của các thế hệ cha anh.
Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là những năm tháng bà từng vượt qua, mà còn là cách bà gìn giữ ký ức chiến tranh. Bà không kể về quá khứ để nói đến sự mất mát hay đòi hỏi sự ghi nhận cho riêng mình, mà luôn nhắc đến tinh thần cống hiến của cả một thế hệ thanh niên xung phong. Với bà, những người đồng đội đã ngã xuống mới là những người xứng đáng được tri ân nhiều nhất.
Lắng nghe câu chuyện của bà Nguyễn Thị Chi, tôi càng thấm thía rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh vang dội, mà còn được làm nên từ những con đường được mở giữa núi rừng, từ những đôi vai gánh đá, từ những bàn tay san lấp hố bom và từ những con người bình dị sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với bom đạn chiến tranh. Nhưng "ngọn lửa" mà những cựu thanh niên xung phong như bà Nguyễn Thị Chi truyền lại vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần trách nhiệm, của sự dấn thân và cống hiến vì cộng đồng.
Cuộc đời của bà Nguyễn Thị Chi là minh chứng rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải được thể hiện bằng những điều lớn lao. Đôi khi, đó là sự sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu khi Tổ quốc cần; là sự bền bỉ vượt qua gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ; là việc tiếp tục cống hiến trong thời bình bằng tất cả trách nhiệm và tâm huyết.
Đối với tôi, bà Nguyễn Thị Chi không chỉ là một cựu thanh niên xung phong, mà còn là một "người giữ lửa" – người đã gìn giữ ký ức của một thời hoa lửa để truyền lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau. Mỗi câu chuyện bà kể là một bài học về lý tưởng sống, về lòng yêu nước và về trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương, đất nước.


