Cựu chiến binh

Người Giữ Mùa Bình Yên

“Người Giữ Mùa Bình Yên” kể về Nguyễn Văn Thịnh (sinh năm 1957, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1977. Anh là người lính biên giới lặng lẽ, kiên trì bảo vệ sự bình yên của Tổ quốc, tiếp nối tinh thần của thế hệ thời hoa lửa trong những năm tháng sau chiến tranh.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1977, Nguyễn Văn Thịnh—chàng trai hai mươi tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh sinh ra khi đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, lớn lên khi hòa bình vừa lập lại nhưng vẫn chưa thật sự trọn vẹn. Tuổi thơ của Thịnh không có nhiều ký ức êm đềm. Những câu chuyện anh nghe được từ cha và những người trong làng đều xoay quanh chiến tranh—về những ngày hành quân, về đồng đội đã ngã xuống, về những mất mát chưa thể gọi thành tên. Chính vì thế, khi đến lượt mình khoác áo lính, anh không hề do dự. Ngày tiễn con đi, mẹ anh chỉ lặng lẽ sửa lại ba lô, đặt vào đó một gói nhỏ đựng vài hạt muối và nắm gạo rang.
“Đi đâu cũng nhớ mình từ đâu mà lớn lên,” bà dặn. Thịnh gật đầu, ánh mắt trầm lại. Anh được điều lên vùng biên giới phía Bắc—nơi vẫn còn nhiều căng thẳng sau chiến tranh. Núi rừng trùng điệp, sương mù dày đặc, những con đường mòn ngoằn ngoèo trở thành nơi anh gắn bó mỗi ngày. Những ngày đầu, Thịnh còn lạ lẫm. Vai đau vì ba lô nặng, chân mỏi vì đường dốc, đêm đến thì lạnh buốt. Nhưng dần dần, anh quen. Từng bước chân chắc hơn, từng cử chỉ dứt khoát hơn. Công việc của anh là tuần tra, canh gác—giữ từng đoạn đường biên. Không có tiếng bom rơi, nhưng sự căng thẳng luôn hiện hữu. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến sự bình yên của cả vùng. Một đêm, đơn vị nhận lệnh tăng cường cảnh giới. Thịnh cùng đồng đội băng qua khu rừng tối, sương phủ kín lối đi. Mọi âm thanh đều trở nên rõ ràng—tiếng gió, tiếng lá, tiếng bước chân. Anh siết chặt khẩu súng, mắt không rời phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nghĩ đến quê nhà—những buổi chiều yên ả, tiếng sóng biển Hải Phòng, bữa cơm gia đình đơn sơ. Anh hiểu, chính vì những điều ấy mà mình đang đứng ở đây. Đêm trôi qua không có biến cố. Nhưng khi ánh sáng đầu tiên của bình minh len qua tán cây, Thịnh cảm nhận rõ ràng: giữ được một đêm yên bình cũng là một chiến công. Những tháng ngày sau đó, anh vẫn tiếp tục công việc—lặng lẽ, kiên trì. Không có những trận đánh lớn, không có chiến công vang dội, nhưng từng ca trực, từng bước chân của anh đều góp phần giữ vững sự bình yên. Trong ba lô của anh luôn có gói muối và gạo rang mẹ đưa. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy ra, như nhắc mình về quê hương—nơi luôn chờ anh trở về. Nguyễn Văn Thịnh không đi qua những năm tháng bom đạn ác liệt nhất, nhưng anh là người giữ cho những ngày bình yên ấy không bị phá vỡ. Anh là người lính của thời hậu chiến—lặng thầm, bền bỉ, đứng nơi biên cương để phía sau luôn là cuộc sống thanh bình. Và trong sự lặng lẽ ấy, anh đã viết nên câu chuyện của mình—một câu chuyện không có tiếng súng, nhưng vẫn mang trong mình ngọn lửa của một thời hoa lửa chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn