“Người Giữ Ngọn Cờ Đỏ Trên Đồi Him Lam” – Câu chuyện về Anh hùng LLVT Phan Đình Giót p2
Mỗi khi nhắc đến chiến thắng Điện Biên Phủ, người ta nhớ đến những quả đồi đỏ lửa, những chiến hào ngoằn ngoèo giữa mưa pháo và tiếng hô xung phong vang dội cả núi rừng Tây Bắc. Nhưng giữa biển người năm ấy, có một người lính đã lấy chính thân mình bịt lỗ châu mai của quân thù để mở đường cho đồng đội tiến lên. Đó là Phan Đình Giót – người chiến sĩ đã hóa máu thịt mình thành nhịp cầu chiến thắng. Trong những đêm tháng Năm lịch sử, câu chuyện về ông vẫn được kể lại như một huyền thoại bằng xương
Không ai biết chính xác người chiến sĩ ấy còn nghe được gì trong giây phút cuối cùng. Chỉ biết rằng sự hy sinh của ông đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Giữa chiến trường Điện Biên khốc liệt, cái chết của Phan Đình Giót không phải là sự kết thúc, mà là ngọn lửa thắp lên ý chí chiến đấu cho hàng vạn chiến sĩ khác. Những người lính trẻ nhìn thân thể bê bết máu của đồng đội mà siết chặt súng hơn, lao lên mạnh mẽ hơn.
Và rồi sau 56 ngày đêm “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt”, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm tướng De Castries.
Trong chiến thắng ấy có bóng dáng của người chiến sĩ đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai.
Vĩ thanh
Ngày nay, tên của Phan Đình Giót được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp đất nước. Nhưng di sản lớn nhất ông để lại không nằm ở những tấm biển mang tên mình, mà ở tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Mỗi lần thế hệ trẻ hôm nay bước đi trên những con phố yên bình, ít ai hình dung được nền hòa bình ấy đã được đánh đổi bằng máu của những con người như ông.
Người lính năm xưa đã nằm lại nơi đồi Him Lam, nhưng ngọn cờ đỏ mà ông giữ bằng cả sinh mạng vẫn còn tung bay mãi trong trái tim dân tộc Việt Nam.


