người giữ ngọn nước giữa mùa bom
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hệ thống thủy lợi, đập nước và kênh mương ở nhiều vùng trọng điểm luôn là mục tiêu phá hoại của địch nhằm cắt nguồn nước sản xuất và sinh hoạt của nhân dân, đồng thời gây khó khăn cho hậu phương. Vì vậy, bên cạnh chiến đấu nơi trận địa, còn có những đội thủy lợi và dân công ngày đêm bám đập, giữ nước, sửa chữa công trình giữa bom đạn. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về kỹ thuật viên thủy lợi trẻ Trịnh Văn An tại một công trình đập nước ở miền Bắc là một câu chuyện xúc động về sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.
Trịnh Văn An sinh ra tại một vùng quê chiêm trũng thuộc tỉnh Thái Bình. Tuổi thơ của anh gắn liền với những mùa lũ, mùa hạn và công việc đồng áng của gia đình.
Khi lớn lên trong thời chiến, An tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong và được phân công làm nhiệm vụ tại một công trình thủy lợi trọng điểm.
Nhiệm vụ của anh là cùng đồng đội bảo vệ và sửa chữa hệ thống đập nước, kênh dẫn, đảm bảo nguồn nước phục vụ sản xuất và sinh hoạt cho cả vùng.
Công trình nằm ở khu vực trống trải, dễ bị máy bay địch phát hiện và đánh phá.
Ngày đêm, đội công tác phải thay nhau canh gác, kiểm tra mực nước, gia cố thân đập và sửa chữa các đoạn kênh bị hư hỏng.
Mỗi khi có báo động, mọi người phải vừa sơ tán vừa cố gắng bảo vệ những điểm xung yếu của công trình.
Một mùa hè năm 1972, khu vực đập nước nơi An công tác trở thành mục tiêu đánh phá liên tục của không quân địch.
Nhiều trận bom đã làm hư hỏng nghiêm trọng một phần thân đập, gây nguy cơ vỡ đập và ảnh hưởng đến cả vùng hạ lưu.
Ngay sau một trận bom lớn, nước bắt đầu rò rỉ mạnh qua các vết nứt trên thân đập.
Nếu không xử lý kịp thời, toàn bộ công trình có thể bị vỡ.
An cùng tổ kỹ thuật lập tức lao vào khu vực nguy hiểm để gia cố.
Họ dùng bao đất, đá và vật liệu sẵn có để chèn vào các điểm rò rỉ, đồng thời kiểm tra toàn bộ thân đập.
Trong lúc đang làm việc, máy bay địch bất ngờ quay lại đánh phá lần nữa.
Bom nổ dồn dập quanh khu vực đập, đất đá rung chuyển mạnh.
Nước từ thân đập bị nứt bắt đầu chảy mạnh hơn, tạo áp lực lớn.
Dù vậy, An vẫn không rời vị trí.
Anh cùng đồng đội tiếp tục gia cố điểm yếu, cố gắng giữ cho dòng nước không phá vỡ toàn bộ công trình.
Trong một khoảnh khắc nguy hiểm, một mảng đất lớn từ thân đập sạt xuống, cuốn theo nước tràn mạnh.
An bị dòng nước xô ngã nhưng vẫn cố bám vào phần kết cấu còn lại của đập để giữ ổn định.
Đồng đội nhanh chóng kéo anh lên và tiếp tục công việc.
Sau nhiều giờ nỗ lực căng thẳng, dòng rò rỉ đã được khống chế tạm thời, giữ cho đập không bị vỡ.
Ngay trong đêm, họ tiếp tục gia cố toàn bộ thân đập bằng các biện pháp khẩn cấp.
Nhờ sự kiên trì của An và đồng đội, công trình thủy lợi quan trọng đã được giữ vững, đảm bảo nguồn nước cho cả vùng trong suốt thời gian chiến tranh.
Sau này, những người dân sống trong khu vực vẫn nhắc đến những thanh niên đã “giữ nước giữa mùa bom”, bảo vệ sự sống cho đồng ruộng và làng xóm.
Câu chuyện về Trịnh Văn An là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng thủy lợi và thanh niên xung phong trong thời hoa lửa – những con người âm thầm nhưng đã giữ vững hậu phương bằng sự bền bỉ, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi những công trình thủy lợi đã được kiên cố hóa và đất nước hòa bình, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



