Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ NHỊP CẦU

Trong một trận bom ác liệt, một cây cầu tạm giữ vai trò huyết mạch tiếp tế bị hư hỏng nặng. Tổ công binh phải sửa cầu trong điều kiện nguy hiểm, dưới nguy cơ bị oanh tạc trở lại bất cứ lúc nào. Chiến sĩ Nguyễn Văn Minh đã dũng cảm bám trụ, giữ nhịp thi công để đảm bảo cầu sớm thông trở lại, góp phần giữ vững tuyến chi viện.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Văn Đạt, từng là chiến sĩ công binh trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Có những ký ức dù đã qua rất lâu nhưng vẫn như còn nguyên mùi khói, tiếng bom và cả hơi ấm của đồng đội.

Một trong những ngày tôi không thể quên là lần giữ lại cây cầu tạm bắc qua con suối lớn ở khu vực hậu phương.

Hôm đó, trời vừa sáng thì bom địch đã dội xuống liên tục. Cây cầu gỗ vốn đã tạm bợ sau nhiều lần sửa chữa, lần này bị đánh sập một phần lớn. Nếu không khắc phục kịp, toàn bộ tuyến vận chuyển sẽ bị tê liệt.

Tiểu đội công binh của chúng tôi được lệnh lập tức ra hiện trường.

Đến nơi, khung cảnh tan hoang. Gỗ gãy, dây cáp đứt, dòng nước chảy xiết bên dưới như nuốt trọn mọi thứ.

Tổ trưởng Bùi Đức Thắng nhìn một lúc rồi nói ngắn gọn:
“Phải khôi phục ngay. Không có đường này là không có tiếp tế.”

Không ai trả lời, nhưng ai cũng hiểu mức độ khẩn cấp.

Trong tổ có Nguyễn Văn Minh, một chiến sĩ trẻ, người gầy nhưng nhanh nhẹn và rất gan dạ.

Khi chúng tôi bắt đầu kéo lại dầm cầu, tiếng máy bay lại xuất hiện từ xa. Ai cũng biết nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Tổ trưởng hô:
“Làm nhanh! Nhưng không được rối!”

Minh là người đầu tiên trèo xuống phần dầm bị gãy để cố định lại dây neo. Dưới chân cậu là dòng nước xiết, trên đầu là bầu trời trống trải — nơi chỉ cần một đợt oanh tạc nữa thôi, mọi thứ có thể biến mất.

Tôi gọi lớn:
“Minh! Lên ngay! Nguy hiểm lắm!”

Nhưng Minh chỉ đáp lại:
“Không kịp đâu anh! Nếu không giữ chỗ này, cầu sẽ trôi mất!”

Cậu vừa nói vừa siết chặt dây cáp bằng đôi tay run vì lạnh và mệt.

Đúng lúc đó, tiếng bom lại nổ ở phía xa. Mặt đất rung lên. Một số mảnh đất đá rơi xuống gần khu vực cầu.

Không ai rút lui.

Tất cả đều hiểu: chỉ cần chậm một chút, cả tuyến đường sẽ bị cắt đứt.

Tổ trưởng Thắng ra hiệu:
“Che người! Tiếp tục làm!”

Chúng tôi vừa làm vừa tránh bom. Có lúc phải nằm sát xuống nền đất, có lúc lại bật dậy kéo từng đoạn gỗ nặng trĩu.

Minh vẫn ở dưới dầm cầu, giữ chặt vị trí cố định cuối cùng. Gương mặt cậu lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt thì rất bình tĩnh.

Sau gần hai giờ căng thẳng, cây cầu tạm cũng được gia cố lại phần chính.

Khi chúng tôi kéo Minh lên bờ, cậu gần như kiệt sức, nhưng vẫn cười:
“Cầu… còn dùng được rồi anh.”

Tổ trưởng Thắng nhìn cây cầu vừa được giữ lại, rồi nhìn Minh:
“Không có cậu, nó đã trôi theo dòng nước rồi.”

Chiều hôm ấy, dòng xe tiếp tế lại bắt đầu qua cầu, chậm rãi nhưng vững vàng.

Tôi đứng nhìn mà trong lòng không thể quên hình ảnh người chiến sĩ trẻ đã bám trụ dưới dòng nước lạnh chỉ để giữ lại một nhịp cầu cho đồng đội phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn