Cựu chiến binh

Người Giữ Nhịp Sống Giữa Lửa Đạn

“Người Giữ Nhịp Sống Giữa Lửa Đạn” kể về Bùi Hoàng Liệu (sinh năm 1941, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1965. Là người lính vận tải, anh lặng lẽ vượt qua bom đạn để đưa hàng ra tiền tuyến, góp phần giữ vững nhịp chiến đấu trong những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, Bùi Hoàng Liệu—người đàn ông hai mươi bốn tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh không còn là cậu thanh niên bồng bột, mà đã là một người trưởng thành, từng trải qua những năm tháng khó khăn của đất nước. Liệu vốn là người điềm đạm, ít nói nhưng sống rất trách nhiệm. Khi chiến tranh lan rộng, anh hiểu rõ rằng mỗi người đều có phần của mình trong cuộc chiến ấy. Ngày rời quê, anh không ngoảnh lại nhiều. Chỉ có mẹ anh đứng nơi cổng làng, lặng lẽ nhìn theo. Trong tay anh là một chiếc đồng hồ cũ—kỷ vật của cha, như nhắc nhở về thời gian, về sự bền bỉ và kỷ luật. Trong quân ngũ, Liệu được phân vào đơn vị vận tải. Công việc của anh là đưa hàng, đưa đạn, đưa lương thực ra tiền tuyến. Không trực tiếp chiến đấu, nhưng luôn đi sát chiến trường—nơi hiểm nguy không kém. Những chuyến xe của anh thường lăn bánh vào ban đêm. Đường Trường Sơn gập ghềnh, tối tăm, chỉ có ánh đèn yếu ớt và tiếng động cơ làm bạn. Máy bay địch rình rập, bom có thể rơi bất cứ lúc nào. Liệu luôn là người cầm lái vững vàng. Tay lái chắc, mắt nhìn xa, anh đưa xe vượt qua từng khúc cua, từng đoạn đường bị bom cày xới. Một đêm, khi đoàn xe đang tiến qua một đoạn đường hiểm trở, pháo sáng bất ngờ rực lên. Máy bay địch xuất hiện, bom trút xuống dồn dập. Con đường phía trước bị đánh sập. Nhiều xe dừng lại. Liệu không chần chừ. Anh nhanh chóng đánh lái, tìm lối vòng qua đoạn đường bị phá. Trong tiếng bom nổ, anh vẫn giữ tay lái chắc chắn, đưa chiếc xe vượt qua khu vực nguy hiểm. Khi xe ra khỏi vùng bom, anh mới thở mạnh, tay vẫn nắm chặt vô lăng. “Còn hàng là còn chiến đấu,” anh nói với đồng đội. Những chuyến đi như thế lặp lại không biết bao nhiêu lần. Mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với sinh tử, nhưng Liệu chưa từng lùi bước. Trong túi áo anh luôn có chiếc đồng hồ cũ. Mỗi khi nhìn vào đó, anh lại nhớ đến cha, đến quê hương, và nhắc mình phải giữ vững nhịp đi của cuộc chiến—không được chậm trễ, không được sai sót. Đối với đồng đội, anh là người đáng tin cậy. Không ồn ào, không khoe khoang, nhưng luôn có mặt đúng lúc, đúng việc. Bùi Hoàng Liệu không trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng anh là người giữ cho dòng chảy hậu cần không ngừng lại—giữ cho chiến trường luôn có đủ sức mạnh để tiếp tục. Giữa những năm tháng hoa lửa, anh như một nhịp đập bền bỉ—lặng lẽ nhưng không thể thiếu, giữ cho sự sống và chiến đấu không bao giờ gián đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn