Cựu chiến binh

Người Giữ Nhịp Trận Đánh

“Người Giữ Nhịp Trận Đánh” kể về Lê Quốc Mậu (sinh năm 1944, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1966. Anh là người lính pháo binh điềm tĩnh, chính xác, góp phần quan trọng vào chiến thắng bằng sự tính toán và tinh thần trách nhiệm trong những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, Lê Quốc Mậu—chàng trai hai mươi hai tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh rời quê vào một buổi chiều gió lộng, khi cánh đồng lúa đang ngả màu vàng. Không nói nhiều, anh chỉ cúi đầu chào cha mẹ rồi bước đi, mang theo trong lòng một quyết tâm lặng lẽ. Mậu vốn là người điềm tĩnh, làm việc gì cũng chắc chắn. Vào quân ngũ, anh được phân vào đơn vị pháo binh—nơi mỗi phát bắn đều phải chính xác đến từng mét. Công việc của anh là tính toán tọa độ, điều chỉnh hướng bắn—một sai lệch nhỏ cũng có thể gây hậu quả lớn. Những ngày đầu, anh miệt mài học cách đọc bản đồ, đo khoảng cách, tính toán góc bắn. Dưới ánh đèn dầu leo lét, anh cùng đồng đội luyện tập không ngừng, để khi vào trận có thể phối hợp nhịp nhàng. Chiến trường không cho phép sai sót. Một trận đánh lớn diễn ra vào cuối mùa khô. Đơn vị của Mậu nhận nhiệm vụ chi viện hỏa lực cho bộ binh phía trước. Tiếng pháo nổ vang trời, mặt đất rung chuyển. Trong hầm chỉ huy, Mậu cùng đồng đội liên tục tính toán, điều chỉnh từng thông số. Giữa lúc căng thẳng, một tọa độ truyền về bị nhiễu. Nếu bắn theo thông tin đó, có thể gây nguy hiểm cho chính lực lượng ta. Mậu nhanh chóng kiểm tra lại, so sánh với bản đồ và thực địa. Chỉ trong vài giây, anh đưa ra quyết định điều chỉnh góc bắn. “Bắn!” — mệnh lệnh vang lên. Những quả pháo rít qua không trung, trúng chính xác mục tiêu. Đợt tiến công của địch bị chặn lại, bộ binh phía trước giữ vững vị trí. Khi trận đánh kết thúc, Mậu mới thở phào. Anh ngồi lặng trong hầm, đôi tay vẫn còn giữ chặt cây bút chì đã mòn đầu. Với anh, mỗi con số không chỉ là phép tính—mà là sinh mạng của đồng đội. Những năm tháng sau đó, Lê Quốc Mậu tiếp tục gắn bó với trận địa pháo. Anh không trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng từng quyết định của anh đều góp phần vào kết quả của trận đánh. Trong túi áo anh luôn có một cuốn sổ nhỏ, ghi chép cẩn thận từng bài học, từng kinh nghiệm. Có lần anh viết:
“Chiến thắng không chỉ đến từ lòng dũng cảm, mà còn từ sự chính xác và trách nhiệm.” Giữa những năm tháng hoa lửa, Mậu như người giữ nhịp thầm lặng của chiến trường. Không ồn ào, không phô trương, nhưng từng hành động của anh đều góp phần tạo nên sự phối hợp chặt chẽ, đưa trận đánh đến thành công. Lê Quốc Mậu—người lính pháo binh—đã dùng sự bình tĩnh và chính xác của mình để giữ vững thế trận, như một nhịp đập đều đặn giữa cơn bão lửa của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn