Người giữ rừng
Đêm đó không có trăng. Tôi và anh trai đi tìm bò lạc. Trong rừng, chúng tôi nghe tiếng hát. Không phải tiếng người.
Anh bảo tôi đứng yên. Anh bước theo tiếng hát và biến mất. Tôi gọi mãi không thấy.
Sáng hôm sau, anh trở về. Nhưng anh không nói gì nữa. Từ đó, anh không bao giờ rời bản.
Nhiều năm sau, trước khi mất, anh chỉ nói một câu: “Đừng đi theo tiếng gọi trong rừng.”
Tôi không biết anh đã thấy gì. Nhưng từ đó, mỗi khi rừng im lặng bất thường, tôi lại nhớ đêm không trăng ấy.



