Người giữ sổ đồng đội
Sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Bình luôn mang theo một cuốn sổ.
Trong đó ghi tên, quê quán, đơn vị và những thông tin ông còn nhớ về từng người đồng đội.
Có người hỏi:
— “Bác ghi để làm gì?”
Ông trả lời:
— “Để không ai bị quên.”
Mỗi khi tìm được thông tin về một đồng đội, ông lại bổ sung vào cuốn sổ.
Có người đã mất. Có người còn sống. Có người chuyển đi nơi khác.
Ông kiên trì tìm kiếm.
Đến tuổi già, cuốn sổ đã đầy những trang ghi chép.
Ông nói với con cháu:
“Sau này bố không còn nữa, các con hãy giữ cuốn sổ này. Đó là một phần tuổi trẻ của bố.”



